Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1305: Chương 1305: Huyễn Hư Cửu Châm (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Triệu Nhã Trúc chỉ ừ một tiếng, nàng một xoay người từ trạng thái đứng chổng ngược biến thành đứng bình thường, mồ hôi trên người lập tức bốc hơi hết, nàng từ trong quả cầu lưu ly của Chu Phàm lấy ra năm ngàn con sâu xám lớn, sau đó chộp tới một dòng sương mù, sương mù hóa thành một hộp vuông gỗ đen to bằng bàn tay.

Triệu Nhã Trúc đưa hộp vuông gỗ đen cho Chu Phàm, sau khi Chu Phàm tiếp nhận hộp vuông gỗ đen, mở ra nhìn, bên trong có chín cái châm dài lớn nhỏ không đồng nhất.

Châm dài thì toàn thân xanh nhạt.

- Đây là châm cụ sử dụng phối hợp với bí pháp Huyễn Hư Cửu Châm.

Triệu Nhã Trúc giải thích, đầu ngón tay của nàng tràn ra một đoàn quang mang màu lam.

Nàng bấm tay búng một cái, quang mang màu lam bay tới, chui vào ấn đường của Chu Phàm.

Trong đầu Chu Phàm lập tức hiện ra phương pháp sử dụng bí pháp Huyễn Hư Cửu Châm, bí pháp Huyễn Hư Cửu Châm rất đơn giản, mấu chốt là ở bộ châm cụ đó, nếu không có châm cụ dùng ngân châm bình thường để thay thế, sẽ không có bất kỳ tác dụng gì.

Bí pháp như vậy thậm chí không cần tốn thời gian để học tập, điều này khiến Chu Phàm thở phào.

Lúc này sương mù đã bao phủ đến cổ hắn.

Chu Phàm tối nay thuận lợi hoàn thành chuyện ở trên thuyền, rất nhanh hắn đã bị sương mù bao phủ, triệt để biến mất khỏi thuyền.

Triệu Nhã Trúc nhìn về phía Thực Phù vẫn một mực nhắm mắt:

- Tiểu gia hỏa, ngươi tìm được hắn chưa Thực Phù đang cân nhắc võ kỹ, nàng mở mắt nói:

- Đã xác nhận vị trí, nhưng nơi này quá lớn, muốn tìm ra hắn cũng không dễ.

- Vậy phải đẩy nhanh thời gian, sau khi hắn từ hiểm địa ra, ta sẽ dùng cơ hội phụ thân đó, nếu thời gian kéo dài quá lâu, hắn sẽ hoài nghi.

Triệu Nhã Trúc nhẹ nhàng gật đầu nói:

- Còn nữa, hắn tối nay lại lộ ra một tin tức, hiểm địa đó không chỉ tồn tại Hãi Mộng Chi Hoàn, còn tồn tại Ác Huyễn, ngươi xác nhận ngươi không tìm lầm chỗ chứ?

Nếu tìm nhầm chỗ, vậy tất cả đều tốn công vô ích.

- Ta không nghe nói chỗ nào tồn tại Ác Huyễn, nhưng nơi này quá lớn, xuất hiện chuyện gì cũng không kỳ quái, ta xác nhận là vị trí đó là vì nơi đó ở gần hiểm địa có không ít người xuất hiện, hắn có thể cũng ở trong đó.

Thực Phù nhíu mày nói.

- Tốt lắm, vậy sẽ không sai, đáng tiếc ta không thể cung cấp trợ giúp cho ngươi, bằng không ngươi có thể tìm được Chu Phàm rất dễ.

Triệu Nhã Trúc cười nói.

- Ta sẽ mau chóng tìm được hắn.

Thực Phù không muốn nói kỹ, mà là lại nhắm mắt cân nhắc công pháp võ kỹ.

Ưu thế nàng có là ở thiên phú quyệt nhân cường đại của bản thân, nhưng tu vi cảnh giới vẫn kém Chu Phàm quá xa.

Chỉ là dựa vào thiên phú quyệt nhân, là không thể đánh thắng Chu Phàm, nàng phải nghĩ cách cấp tốc đề thăng võ kỹ, tu vi, cảnh giới của mình.

Chu Phàm tỉnh lại ở trong mộng, hắn đầu tiên là nhìn chung quanh một chút, sau khi xác nhận tất cả đều bình thường, hắn thu hồi quyền khống chế thân thể, trước tiên thực thể hóa châm cụ Triệu Nhã Trúc cung cấp, sau đó lại nằm xuống.

Ngày mai sẽ là một ngày cuối cùng, phải đối mặt với Ác Huyễn, trạng thái tinh thần không tốt là không được.

Cho dù ngủ tiếp phải đối mặt với ác mộng, hắn cũng không có lựa chọn khác.

Cảm giác Hỗn loạn ập tới.

Chu Phàm có chút ngỡ ngàng, hắn đứng trên mặt đất tuyết đỏ nhìn xung quanh, chỉ ngỡ ngàng một thoáng, hắn lại cấp tốc chạy.

Hắn vừa chạy vừa tinh thần khẩn trương cao độ lưu ý tình huống chung quanh.

Chu Phàm rất nhanh trèo lên một gốc cây không tính là quá cao, hắn tóm lấy cành nhảy xuống, rắc một tiếng, cái cành to bằng cánh tay bị trọng lượng của hắn kéo đứt.

Hắn bẻ xuống cành lá nhỏ, làm thành một cây gậy gỗ.

Hắn vẫy vẫy gậy gỗ trong tay, hài lòng gật đầu lại chạy nhanh.

- Người ở đâu?

Chu Phàm vừa đi vừa tìm kiếm.

Rất nhanh hắn lại thấy một gian nhà gỗ.

Ánh mắt Chu Phàm biến thành lạnh lùng:

- Trong phòng khẳng định có người.

Hắn không trực tiếp xâm nhập, mà là nhanh chóng chạy vòng quanh nhà gỗ, phòng ngừa có người từ cửa sổ nhìn ra mà thấy hắn.

Rất nhanh hắn vòng đến phía sau nhà gỗ, sau đó dựa vào tường, từng bước đi tới trước cửa nhà gỗ.

Chu Phàm tựa vào bên trái cửa, hắn dùng gậy gỗ gõ nhẹ, sau đó giơ cao.

Đợi một lúc, một hán tử mặc áo choàng, để râu quai nón mở cửa, hắn không nhìn thấy bất kỳ ai, sau đó liền thò đầu ra ngoài nhìn.

Chỉ là vừa thò đầu, gậy gỗ đã gõ vào đầu hắn.

Bùm một tiếng, máu tươi từ đầu của hán tử râu quai nón phun ra tung toé, mắt hắn trợn to nhìn Chu Phàm, có chút khó hiểu: sao người vừa thấy mặt đã gõ ta rồi?

Nam tử tên là Vương Thập Thất sau khi bị gõ một gậy, hắn có chút hồ đồ, bình thường mà nói, người trong mộng này nên là lịch sự gõ cửa, sau đó hắn sẽ nói chuyện với người trong mộng, lại nói với người trong mộng hắn muốn bắt đầu săn bắn, bảo người trong mộng chạy trốn.

Chỉ là vì sao người trong mộng này vừa thấy mặt đã gõ cho hắn một gậy?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...