Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1302: Chương 1302: Không từ bỏ (2)
Mặt Trương Lý Tiểu Hồ lại căng thẳng,
- Còn nói là cao thủ tuyệt thế, đến đây thì bước đi cũng không nổi, các ngươi không trả tiền thì sao được?
- Một nửa phải không? Cùng lắm thì chúng ta tự bỏ tiền túi.
Trương Tam cắn răng nói.
- Đúng, nếu lão thái gia không trả, vậy chúng ta tự bỏ tiền túi.
Lý Tứ cũng gật đầu.
- Vậy thì còn được.
Trương Lý Tiểu Hồ cười nói.
Trả một nửa, vậy hắn có thể cầm lại mười hai vạn một ngàn một trăm chín mươi huyền tệ.
- Tiểu thiếu chủ, vậy chúng ta ngày mai trở về đi, nói chung chúng ta hôm nay đã đi được hai ngàn bảy trăm năm mươi trượng rồi, có một số người sau hai ngàn bảy trăm trượng ngay cả mười trượng cũng không đi được.
Lý Tứ cười nịnh nói.
Hiện tại hắn chỉ muốn lừa Trương Lý Tiểu Hồ trở về.
Thế giới tuyết đỏ đó thật sự quá nguy hiểm.
- Thế sao được.
Trương Lý Tiểu Hồ lắc đầu nói:
- Ta là nói hai người các ngươi có thể quay về, nhưng ta vẫn phải tiếp tục đi lên trên.
- Nhưng tiểu thiếu chủ, Ác Huyễn quá lợi hại, ngươi có biện pháp ứng phó sao?
Trương Tam Lý Tứ hơi biến sắc, gần như là đồng thanh nói.
- Chỉ cần có thể kiếm tiền, có gì mà không nghĩ ra được?
Trên mặt Trương Lý Tiểu Hồ lộ ra vẻ không vui nói:
- Đây chính là một vụ mua bán lớn, ngươi bảo ta từ bỏ ở đây, đây là muốn lấy mạng của ta.
…
- Các ngươi đừng nói nữa.
Hùng Phi Tú có chú mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay nói:
- Các ngươi để ta nghĩ ra một biện pháp đã.
- Hùng Phi Tú ta cả đời làm việc, chưa bao giờ thua người khác, sao có thể dừng lại ở đây được?
- Khẳng định sẽ có rất nhiều thí sinh bị cản ở nơi này, nhưng ta có thể tiến về phía trước, bọn họ sẽ bị ta bỏ lại.
- Nếu các ngươi không có cách nào, sao phải với sự hậu đãi của gia gia ta đối với các ngươi?
Hai lão giả đều lộ ra vẻ mặt đau khổ, bọn họ cũng không có cách nào, nhưng Hùng Phi Tú không phải là loại cái gì cũng có thể khuyên được.
Ngày mai bọn họ chỉ có thể nỗ lực, có thể mang theo Hùng Phi Tú đi được bao nhiêu hay bấy nhiêu, chỉ hi vọng vị tiểu thiếu chủ làm việc ngang ngược này đừng nhét chân vào miệng bọn họ để trừng phạt bọn họ.
…
Hắn toàn thân bao bọc trong băng vải màu trắng đứng trên mặt tuyết, mặt tuyết có Dạ Quang Phù Châu chiếu rọi, có thể nhìn thấy hai thế giới hoàn toàn khác biệt đỏ sáng và trắng ngần.
Mắt hắn sáng lên, lẩm bẩm:
- Vừa hay, như vậy cũng không cần lo những người đi ở phía trước lên đỉnh trước, không phải, bọn họ chắc không thể lên đỉnh.
…
Thư sinh trẻ tuổi tay cầm sách đọc sách dưới Dạ Quang Phù Châu, đọc sách thánh hiền một lúc, hắn lầm bầm nói:
- Cũng không biết Chu Phàm và Nhất Hành có bị cản lại ở nơi này không?
- Ai mà biết được, nói không chừng bọn họ sớm đã xuống núi rồi.
Một vị lão giáo thụ của thư viện cười nói:
- Ác Huyễn này không đơn giản.
- Như vậy là tốt nhất, ta có thể kéo giãn cự ly với Nhất Hành một chút, còn có thể vượt qua Chu Phàm.
Đỗ Nê mỉm cười nói.
- Đỗ Nê, hi vọng đối thủ dừng lại như vậy, không phải là hành vi của quân tử.
Vị giáo thụ thứ hai một mực không nói gì nhíu mày nói.
- Nhưng trong lòng ta lại chính là nghĩ như vậy, chẳng lẽ ta không thể nói ra sao?
Đỗ Nê hừ một tiếng nói:
- Chẳng lẽ ta lại có thể nói hi vọng bọn họ thuận lợi lên đỉnh à? Vậy ta không phải thành ngụy quân tử sao?
- Vả lại, ta đâu có nguyền rủa bọn họ, sao lại thành tiểu nhân?
- Cho dù là nghĩ như vậy, cũng không thể nói ra, nhân chi sơ, tính bản ác, đọc sách là đẻ khiến chúng ta biết hiểu chuyện rõ lý, trở thành khiêm khiêm quân tử.
Giáo thụ đó phản bác.
- Cũng không phải, dục vọng của con người áp chế quá lâu, sẽ chỉ trở thành đồ ngốc, đọc sách chính là không khiến bản thân trở thành loại thánh nhân đạo đức này, ta muốn lớn tiếng ca hát thì cứ lớn tiếng ca hát, ta muốn khiêu vũ thì khiêu vũ, ta tự do mà tiêu dao, chỉ cần không ảnh hưởng tới người khác, ai có thể quản được ta?
Sắc mặt Đỗ Nê nghiêm túc biện luận.
- Lý luận cuồng sinh này của ngươi là không thể thực hiện được…
- Lý luận chua loét của ngươi đã sớm lỗi thời rồi…
Hậu Thập Tam Kiếm Đơn độc một mình đứng ở trên một khối đá núi dựng đứng, hộp kiếm gỗ đen hắn đeo phát ra bạch quang nhu hòa chiếu sáng xung quanh, cách đỉnh đầu hắn một trượng chính là tuyết đỏ.
Tuyết này rất thú vị, dừng lại cách đỉnh đầu hắn một trượng chính là ánh sáng màu đỏ, nhưng bông tuyết rơi xuống lướt qua đạo giới tuyến đó, lại hóa thành màu trắng thường thấy.
- Luyện kiếm vạn lần, đi vạn dặm đường, đúng là vô kì bất hữu.
Hậu Thập Tam Kiếm lẩm bẩm.
Lúc trời tối hắn mới đến nơi này.
Hàn khí quỷ dị không thể ngăn cản hắn.
Một đường thế như chẻ tre, lại phải dừng bước ở đây.
Không chỉ là bởi vì màn đêm buông xuống, cũng bởi vì thế giới màu đỏ đó tiềm tàng nguy hiểm to lớn, khiến cho hắn không thể không dừng lại.