Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1299: Chương 1299: Ác huyễn (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn có thân thể tự lành của thiên phú quyệt nhân, cộng thêm những thuốc trị thương này, thương thế rất nhanh có thể chữa lành.

Làm xong những cái này, Chu Phàm khó nén được mỏi mệt ngồi trên mặt tuyết, hắn nhìn về phía thế giới tuyết đỏ, nơi đó vẫn còn thi hài của Băng Huyết Viên.

Tài liệu đáng săn bắt của Băng Huyết Viên là khối cơ nhục giống như băng khắc trên người nó, nghe nói có thể sử dụng để chế tác giáp trụ khí cụ, nhưng hiện tại đã bị Chu Phàm dùng Bạo Vũ Linh đâm thủng thành cái sàng, giá trị cũng không lớn như trong tưởng tượng.

Thương thế của Chu Phàm vẫn chưa khỏi, nhưng hắn lại bật cười, bởi vì hắn cuối cùng cũng biết thứ trong mặt tuyết màu đỏ là gì, cũng coi như là nhân họa đắc phúc.

Đây là một loại dị hoá tên là Ác Huyễn ở nguy hiểm chi địa, Ác Huyễn sẽ khiến cho tầm nhìn của sinh linh rơi vào một loại dị tượng đặc thù, một khi trường kỳ lâm vào trong loại dị tượng này, dị tượng sẽ dần dần xâm nhiễm thân thể của người, từ đó khiến người chết đi.

Chu Phàm nghĩ đến đây liền ngừng cười, sắc mặt biến thành ngưng trọng.

Hắn biết, Ác Huyễn cũng chia cấp bậc, Ác Huyễn càng cường đại lại càng khó ngăn cản sự xâm nhiễm của nó, Ác Huyễn loại trình độ vừa rồi thì hắn còn có thể chống đỡ được.

Nhưng tiếp tục đi hướng lên trên thì hắn không biết Ác Huyễn liệu có tiếp tục mạnh hơn không?

Chu Phàm thở hắt ra, Thiên Huyễn Sơn Hác, Tuyết Sơn Ngạc Mộng, sau khi đi đến đỉnh núi, đầu tiên là hàn khí quỷ dị khó lường, hiện tại lại là Ác Huyễn, lại thêm quái quyệt cường đại sinh hoạt ở đây, chẳng trách Thiên Huyễn Tuyết Sơn được gọi là đệ nhất hiểm địa của Cao Tượng Huyện, ở loại địa phương này nếu hơi vô ý chút, rất khó có thể sống sót xuống núi.

Chu Phàm thậm chí có một loại xung động muốn lập tức xuống núi, chỉ là hắn vẫn cố nén loại xung động này.

Trước tiên không nói hắn vẫn muốn tiếp tục đi lên trên, hiện tại trạng thái bị thương này của hắn cũng không thích hợp xuống núi, đêm đã hàng lâm, cho dù muốn xuống núi, cũng chỉ có thể chờ ngày mai.

Ngày mai là ngày cuối cùng, thử thêm một chút, có thể đi được bao nhiêu hay bấy nhiêu, nếu thật sự không được, vậy mau chóng rời khỏi nơi này… Chu Phàm bình tĩnh nghĩ.

Chu Phàm lại nghỉ ngơi một lúc, hắn mới bắt đầu bố trí chuẩn bị qua đêm trên sơn bình.

Chu Phàm mang theo thương tích tuần tra chung quanh một lần, không nhìn thấy bất kỳ ai, kỳ thật không phát hiện ai cũng không phải chuyện kỳ quái gì.

Không giống một số ngọn núi hiện ra hình tam giác vuông rõ ràng, Thiên Huyễn Tuyết Sơn lại không phải là loại hình thái này, nó giống như một hình trụ to lớn, cho nên cho dù đã ở vị trí đỉnh núi, cũng rộng lớn tới khó có thể tưởng tượng.

Chênh lệch diện tích của chân núi và đỉnh núi không phải quá lớn, lại thêm thí sinh có thể ở lại loại độ cao này chỉ ít ỏi không có mấy, xác suất thí sinh và thí sinh có thể gặp nhau lại càng nhỏ.

Hắn yên tâm bày ra từng tầng phù trận.

Trong lòng hắn nghĩ cũng không biết bây giờ còn lại bao nhiêu thí sinh giống như hắn vẫn đang kiên trì?

Khi giáo tập đi lên đài bạch ngọc, ba vị quan chủ khảo đều nhìn về phía giáo tập này, sắc mặt bọn họ bình tĩnh, nhưng trong lòng vẫn có chút vội vàng muốn biết tình trạng trước mắt.

- Trước mắt còn lại hai mươi mốt thí sinh vẫn đang kiên trì, trong đó có mười thí sinh quanh quẩn ở bên rìa Hàn Tử Tuyến không chịu từ bỏ, còn có mười một thí sinh có leo lên trên, nhưng bọn họ cũng gặp phải một số phiền phức, tiến cảnh không nhanh như lúc trước.

Giáo tập báo cáo tình huống tổng thể.

- Trong đó, hôm nay không có thí sinh bị đào thải, có bốn thí sinh tự từ bỏ xuống núi.

Ba vị quan chủ khảo không cảm thấy quá bất ngờ với kết quả này.

Bởi vì ngày hôm qua có mười ba thí sinh ngừng ở trên Hàn Tử Tuyến, ba thí sinh đó chắc là cảm thấy không có hi vọng, mới tự nguyện từ bỏ, mười người vẫn chưa chịu từ bỏ, chắc muốn tiến thêm một bước cũng rất khó.

Khiến ba người Trọng Điền cảm thấy có chút bất ngờ là mười hai thí sinh đứng đầu ngày hôm qua không ngờ có một người từ bỏ, Trương Lý lão thái gia hỏi:

- Trong top 12 là thí sinh nào từ bỏ?

- Là Lý Trùng Nương ngày hôm qua xếp hạng nhất.

Giáo tập trả lời.

Lý Trùng Nương từ bỏ?

Điều này khiến sắc mặt ba người Trọng Điền biến thành có chút vi diệu.

- Lý Trùng Nương vào giữa trưa leo lên đến hai ngàn tám trăm năm mươi trượng thì từ bỏ, hiện tại nàng đã xuống núi, cũng xuống đến độ cao hai ngàn năm trăm trượng, cho nên thành tích của nàng dừng lại ở hai ngàn tám trăm năm mươi trượng.

Giáo tập nói chi tiết.

- Đã xảy ra chuyện gì khiến nàng từ bỏ?

Trọng Điền mở miệng hỏi.

Hơn nữa là từ bỏ vào giữa trưa.

- Nàng hình như không bị quái quyệt cường đại đánh lén nhưng chúng ta suy đoán nàng có thể là đã đến cực hạn.

Giáo tập trả lời.

- Vì sao mà đến cực hạn?

Viên Hải hỏi:

- Ngươi nói mười một thí sinh còn lại đều gặp phiền phức, lại là có chuyện gì?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...