Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1297: Chương 1297: Băng Huyết Viên (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Thân ảnh của Chu Phàm lại mờ di, một chưởng này của Băng Huyết Viên vỗ vào không khí, nhưng trong không khí lại phát ra một trận nổ, núi đá trên mặt đất cách đó không xa bắn ra, xuất hiện một hố sâu.

Chu Phàm lại xuất hiện ngoài Băng Huyết Viên ba trượng, sắc mặt hắn ngưng trọng.

Băng Huyết Viên cường hãn ở chỗ nhục thân cứng cỏi cùng với lực lượng cường đại, loại lực lượng này có thể áp súc không khí thành một đoàn lực lượng đáng sợ bộc phát ra.

Chỉ là một chưởng đơn giản vỗ tới, lại giống như phóng ra đạn pháo.

Băng Huyết Viên xoay người, nó nhìn Chu Phàm, phát ra tiếng gầm khẽ chói tai, lộ ra răng thú dày đặc bén nhọn, hiển nhiên là rất ghét thân pháp linh hoạt của Chu Phàm, song quyền của nó liên tiếp đánh ra.

Tiếng bùm bùm bùm không ngừng vang lên.

Núi không ngừng phát nổ, đá bay khắp nơi.

Thân thể của Chu Phàm giống như ảo ảnh, không ngừng dịch chuyển né tránh quyền không khí giống như đạn pháo này.

Hơi vô ý chút, bị một quyền đánh trúng, Chu Phàm cũng không dám bảo đảm chân khí của mình cộng thêm Tử Kim Giáp Trụ có thể phòng ngự được.

Càng đánh không trúng, Băng Huyết Viên lại càng nổi giận, nó dừng oanh kích vô vị lại, thân thể lại cao hơn một thước, cơ nhục băng lam bành trướng trên người giống như giáp trụ, hai chân nó bước ra một bước, ầm một tiếng, trên mặt đất bị để lại một cái hố sâu, lập tức đã tới trước người Chu Phàm.

Chu Phàm hơi nhướng mày, thân thể hắn lập tức biến mất.

Chỉ là hắn vừa biến mất xuất hiện lại, thân thể của Băng Huyết Viên đã bắn ra, nó quét ra một cước.

Bùm.

Giống như khai sơn đại phủ vậy, cước ảnh không khí nổ tung, phạm vi lớn tới khiếp người.

Chu Phàm chưa kịp thuấn di đã bị quét trúng, cả người hắn bắn ra, nện xuống mặt đất, xuất hiện một hố đá cắt ngang.

Chu Phàm nhảy lên, tầng phòng ngự chân khí ở ngoài thân thể hắn sớm đã sụp đổ, ngay cả Tử Kim Giáp Trụ cũng xuất hiện lõm xuống, trong miệng hắn phun ra một búng máu, toàn bộ đều phun lên Tử Kim Diện Giáp.

Nhưng khiến hắn rùng mình là, hắn đã rơi xuống mặt tuyết đỏ.

Nhận rõ sự thực này, Chu Phàm không chút do dự muốn thuấn di rời khỏi.

Chỉ là công kích của Băng Huyết Viên lại tới rồi, quyền cước của nó cường hãn quét đến, hiển nhiên là không muốn cho Chu Phàm cơ hội thở dốc.

Phạm vi công kích của nó rất lớn, tốc độ lại nhanh, Chu Phàm căn bản không thể thi triển thuấn di, đao gỉ trong tay chỉ có thể không ngừng vung chém, chém đứt quyền cước không khí trong suốt quét đến.

Mỗi một quyền ảnh hoặc là cước ảnh không khí hạ xuống phía sau Chu Phàm, vách đá không ngừng nổ tung vỡ xuống từng khối đá to.

Băng Huyết Viên không có quá nhiều năng lực, nhưng thân thể cường đại bách độc bất xâm sức phòng ngự cực cao đó của nó lại thêm lực lượng không khí cực hạn, cho dù là võ giả Khí Cương Đoạn gặp phải nó cũng chỉ có thể chạy trối chết.

Nếu không Chu Phàm cũng sẽ không bị ép cho chật vật như vậy.

Trong lòng Chu Phàm càng lúc càng quýnh lên, hắn biết sự nguy hiểm của thế giới tuyết đỏ này, vừa rồi trúng cước của Băng Huyết Viên khiến hắn bị thương nhẹ, hắn trong nhất thời chỉ có thể vội vàng ứng đối công kích liên hoàn của Băng Huyết Viên.

Nhưng hắn biết không thể cứ tiếp tục như vậy, hắn nhìn Băng Huyết Viên đã cách cùng hắn một đoạn cự ly, nộ ý đè nén trong lòng khiến hắn hừ lạnh một tiếng, vung ra một đao, lại bổ nát quyền ảnh không khí ập tới, từ đó mượn cơ hội rút Đức Tự Đao ra.

Chu Phàm vung song đao một lớn một nhỏ hung hãn lao tới phía trước chém bổ.

Trên song đao lượn lờ hỏa diễm lãnh lam, Thanh Hắc Quỷ Khí, Tử Kim Giáp Trụ cũng chuyển hoán thành Phù Giáp, Tử Kim Tiểu Long cũng vấn vít trên song đao, lại thêm chân khí cuồn cuộn, cho dù là quyền cước không khí cũng bị nghiền ép cho tan tành.

Chu Phàm càng lúc càng tới gần Băng Huyết Viên, Băng Huyết Viên phát ra một tiếng kêu to, không khí cũng rung rung, nó hung hãn đánh tới Chu Phàm.

Trong quyền cước của nó có hoàn văn (hoa văn tròn) không khí lượn lờ, nó đang tích tụ lực lượng cường đại, muốn tới gần giáng cho Chu Phàm một kích trí mạng.

Chu Phàm nhìn Băng Huyết Viên đã gần trong gang tấc, sắc mặt lạnh lùng, Long Thần Huyết trong cơ thể trở nên sôi trào, hai mắt hóa thành màu vàng ròng, huyết khí màu đỏ trên da thịt sôi trào, nhanh chóng biến ảo thành hư ảnh thần long cao một thước.

Phí Huyết!

Trong miệng Chu Phàm phát ra âm tiết cổ quái.

Long Thần Ngữ.

Gợn sóng màu vàng khuếch tán ra.

Thân ảnh của Băng Huyết Viên đang lao tới dừng lại trong không trung.

Gió tuyết rơi vào trong gợn sóng màu vàng cũng ngừng lại, đây là một thế giới thời gian ngừng trôi.

Chu Phàm quát to một tiếng, Đức Tự Đao trong tay bổ dọc xuống.

Vô số cánh vàng từ trên cự đao bắn ra, triệt để bao phủ thân thể Băng Huyết Viên to lớn của Băng Huyết Viên to lớn.

Cánh vàng rực rỡ loá mắt giống như lưu tinh chợt lóe lên trên bầu trời, huy hoàng sáng lạn.

Cánh vàng tiêu tán, thân thể cứng cỏi cường hãn của Băng Huyết Viên bị đánh thành cái sàng, trên người toàn là lỗ máu nhiều chi chít.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...