Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1296: Chương 1296: Băng Huyết Viê
Chu Phàm hít vào một hơi, bình tĩnh phân tích từng cái.
- Mặt tuyết màu đỏ này quả nhiên có vấn đề, nhưng vấn đề này không có tác dụng đối với quái quyệt, đối với những sinh linh như nhân loại mới có ảnh hưởng.
- Công kích này là không nhìn thấy bất kỳ hình thái gì, không phải bám vào trên mặt tuyết thì chính là một số công kích như nguyền rủa, độc tố, sóng âm không nhìn thấy.
- Dấu hiệu duy nhất chính là sinh linh trúng công kích sẽ rơi vào một loại sợ hãi, nguyên nhân thì tạm thời không rõ, không biết là thống khổ đến từ nhục thể hay là nhân hồn bị xâm nhiễm mà dẫn tới.
- Hơn nữa Hạn Sa Miêu là trải qua một đoạn thời gian mới xuất hiện biến hóa, chứng tỏ công kích này có thể là chậm chạp xâm nhiễm như hàn khí hiện tại, đương nhiên cũng có thể là giống như gió, thổi qua từng đợt cũng chưa biết chừng.
Hắn vẫn đang không ngừng nhớ lại, xem có chỗ nào giống với nguyền rủa độc tố sóng âm đã từng xem qua không.
Chỉ là rất nhanh hắn lại lắc đầu, tin tức hắn có được quá ít, hắn không thể phán đoán ra được đây rốt cuộc là gì.
Chu Phàm trầm mặc nhìn bên kia sơn bình, tuyết đỏ ngụ ý cho nguy hiểm không biết, nếu không biết làm thế nào để chống đỡ loại nguy hiểm này, mạo muội đặt chân vào, chỉ là chịu chết mà thôi.
Hiện tại hắn đi được khoảng hai ngàn bảy trăm trượng.
Độ cao như vậy ở trong mắt hắn là vẫn không đủ, muốn hắn cứ vậy xuống núi, hắn rất không cam lòng.
Hắn nhíu mày nghĩ biện pháp.
Bởi vì một thoáng trì hoãn này, đã gần tới hoàng hôn, cho dù bởi vì đổ tuyết, trời mờ mịt, không nhìn thấy mặt trời, nhưng hiển nhiên đêm tối không lâu nữa sẽ hàng lâm.
Chu Phàm bất đắc dĩ thở dài, hôm nay hắn chỉ có thể tạm thời dừng lại, từ từ nghĩ biện pháp.
Ngay khi Chu Phàm muốn từ bỏ, hắn một mực lưu ý tình huống xung quanh, mắt hắn nghiêm lại, trên núi phía trên sơn bình có một cái bóng nhảy xuống.
Ầm một tiếng rơi xuống đất, bông tuyết bay múa đầy trời.
Tuyết bay làm mơ hồ tầm nhìn của Chu Phàm, khiến cho hắn khó có thể thấy rõ hạ xuống là thứ gì.
Nhưng thứ rơi xuống, bắt đầu lao về phía Chu Phàm, nó chạy ra khỏi ranh giới tuyết hình xoắn ốc, toàn bộ sơn bình bởi vì bởi vì nó chạy nhanh mà rung chuyển.
Chỉ là chạy nhanh đã trùng kích ra một ranh giới tuyết hình xoắn ốc, hai mắt Chu Phàm nghiêm lại, thân thể hắn kéo ra từng đạo ảo ảnh, nhanh chóng lui về phía sau, thuận tay ném bọc sau lưng tới bên rìa sơn bình.
Bọc vừa ném, liền hiện ra Đức Tự Đao to lớn đeo sau lưng.
Chu Phàm không vội rút Đức Tự Đao, mà là tử kim quang mang hiện lên, ở nội bộ tầng phòng ngự chân khí ngưng tụ thành Tử Kim Giáp Trụ.
Lúc này cái bóng lao ra đã đến.
Cho dù khi Chu Phàm lui về phía sau đã tránh được cái bóng đó, nhưng cái bóng này cũng điều chỉnh phương hướng trùng kích.
Chu Phàm mắt thấy không thể né tránh, đao gỉ ra khỏi vỏ, quát to một tiếng, chín đạo Thanh Hắc Quỷ Khí, Viêm Dương Khí cùng chân khí dồi dào dung hợp từ trên đao gỉ dâng lên.
Ầm!
Hai bên va chạm phát ra tiếng nổ to lớn, bông tuyết đầy trời rơi xuống lại bay ngược lên, mặt tuyết xuất hiện từng vết nứt giống như mạng nhện.
Phải biết rằng sơn bình này không phải là nhô ra, dưới nó là núi đá dày, bằng không đã sớm sụp đổ rồi.
Chu Phàm cảm nhận được lực trùng kích to lớn này, hắn hơi biến sắc, không thể không lui về phía sau mấy bước.
Theo Chu Phàm lui về phía sau, Quỷ Táng Quan cũng lui về phía sau vài thước, ba bóng xám vẫn đang nhìn chằm chằm sau lưng Chu Phàm.
Chu Phàm chỉ nhìn cái bóng ở phía trước bị hắn chặn lại.
Cái bóng bị một chém vừa rồi của Chu Phàm đánh cho lui về phía sau mấy trượng, vừa hay giẫm lên trên đường ranh giới của sơn bình.
Bộ dạng của cái bóng mới trở nên rõ ràng trong tầm nhìn của Chu Phàm.
Nó cao khoảng bảy thước, toàn thân bọc da thú đen, trên mặt là lông màu đen dày đặc, mũi tròn giống như quả cầu nhỏ, mắt màu lam xám lõm xuống, đặc thù nhất là cơ nhục băng lam dày đặc xoắn lại cùng một chỗ ở trên người nó, giống như băng khắc lại tràn ngập lực lượng, trên mỗi một khối cơ nhục đều có dấu vết khí lực cắt ra.
Nó giống như một con vượn người đứng đó, mắt đang lạnh lùng nhìn Chu Phàm.
Sắc mặt Chu Phàm trở nên ngưng trọng, đây là Băng Huyết Viên cấp Huyết Lệ.
Băng Huyết Viên nhếch miệng, lộ ra nụ cười tàn nhẫn, tay chân của nó giậm một cái, lại lao tới Chu Phàm.
Động tác của nó nhanh như một cái bóng không nhìn rõ.
Nhưng Chu Phàm lại nhanh hơn, lập tức biến mất trong không khí.
Băng Huyết Viên không thể không ngừng lại, hai mắt nó không ngừng nhìn quét thân ảnh của Chu Phàm.
Thân ảnh của Chu Phàm hiện lên sau lưng nó, đao gỉ trong tay lặng lẽ hung hăng bổ xuống.
Băng Huyết Viên đột nhiên xoay người, nhưng nó vẫn chậm.
Đao gỉ dung hợp nhiều loại lực lượng bổ vào đầu nó, mang theo nhiều vụn băng.
Băng Huyết Viên chẳng thèm nhìn công kích hạ xuống đầu, vỗ tới một chưởng.