Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1295: Chương 1295: Hạn Sa Miêu
Ít nhất Chu Phàm là cho rằng như vậy.
Tiểu Tiểu Quyển vẫn ở trên mặt tuyết màu đỏ đó, không có mệnh lệnh của Chu Phàm và Tiểu Quyển, nàng sẽ không từ trong đi ra.
Chu Phàm cũng không định bảo nàng ra, mà là bảo nàng tiếp tục lưu lại trên mặt tuyết, quan sát xem có biến hóa gì không.
Nhưng kiểm tra vật sống này không tính là hoàn mỹ, bởi vì Tiểu Quyển là quái quyệt, Tiểu Tiểu Quyển là phân thân của quái quyệt, có rất nhiều chỗ đặc dị khác biệt với như sinh mệnh như nhân loại.
Chu Phàm lấy ra Trữ Vật Chi Thư:
- Mở Trữ Vật Chi Thư.
- Sách nhỏ rất vui lại được phục vụ người yêu sách, xin hỏi: Giáp và Ất đánh cuộc nói: ‘Ta có thể cắn được mắt phải của mình. ‘ Ất không tin, Giáp lại lấy mắt phải giả xuống đặt vào miệng cắn năm cái, Giáp lại nói: ‘Ta còn có thể cắn được mắt trái của mình. ‘ Ất vẫn không tin, kết quả, Giáp lại thắng, hắn là làm thế nào?
Trữ Vật Chi Thư truyền đến thanh âm nữ tử vui vẻ hỏi.
Tiểu Quyển ở Chu Phàm trong cơ thể nói thầm:
- Bình thường mà nói thì câu trả lời chắc là mắt trái của Giáp là giả, hắn có thể lấy mắt trái của mình xuống cắn, nhưng hiển nhiên đáp án sẽ không đơn giản như vậy…
Chu Phàm không để ý đến Tiểu Quyển lầm bầm, hắn nghiêm túc suy nghĩ một chút nói:
- Giáp lấy răng giả của mình xuống cắn mắt trái.
- Chúc mừng đáp án chính xác, Trữ Vật Chi Thư đã mở ra.
Trữ Vật Chi Thư trả lời.
- Thì ra răng là giả…
Tiểu Quyển bừng tỉnh đại ngộ nói,
- Nhưng đáp án của ta cũng không có vấn đề, chỉ là lộ ra hơi ngốc nghếch, không xảo diệu như vậy mà thôi.
Chu Phàm mở Trữ Vật Chi Thư, từ trong đó lấy ra một hộp gỗ đen.
Ngoài mặt hộp dán một đạo phù lục, phù tuyến vàng sẫm của phù lục tản ra, phong bế hộp gỗ đen.
Chu Phàm thuận tay lột phù lục, phù tuyến tản đi, hắn lấy ra một tấm da thú vàng sẫm.
Thần kỳ là mắt, mũi, lông mày của tiểu thú vẫn ở trên da, giống như bị thứ gì đó ép thành như vậy.
Chu Phàm ném nó vào mặt tuyết.
Da thú rơi xuống mặt tuyết bắt đầu hấp thu nước tuyết, nó không ngừng bành trướng, cuối cùng trở thành một tiểu thú to bằng bàn tay, nó không ngờ là sống dậy.
Tiểu thú lông vàng vừa sống lại, nó co chân chạy trong mặt tuyết sáng đỏ.
Chu Phàm không vội không vàng tóm lấy phù lục đó, phù lục phát ra quang mang nhàn nhạt, tiểu thú lông vàng lại quay về, nhìn Chu Phàm kêu chít chít.
Chu Phàm mỉm cười, tiểu thú này là một loại linh thú Hạn Sa Miêu đến từ sa mạc, chúng có thể sinh tồn ở sa mạc không có bản sự quá lớn, chỗ lợi hại duy nhất là chúng có thể khi lương thực nguồn nước không đủ sẽ mất nước trở thành bộ dạng da thú vừa rồi, tiến vào một loại trạng thái ngủ say đặc thù, từ đó có thể không ăn không uống mà vẫn sống, da thú ngủ say rất dễ bay tới bay lui theo gió, cho đến khi tìm được nguồn nước đồ ăn mới thôi.
Chu Phàm bỏ ra không ít tiền từ Vạn Bảo Các mua Hạn Sa Miêu về, chính bởi vì không cần nuôi nấng, cho dù đặt trong Trữ Vật Chi Thư cũng không có vấn đề, dễ dàng mang theo.
Về phần tác dụng của Hạn Sa Miêu, đương nhiên là dùng để kiểm tra đủ loại nguy hiểm.
Linh thú và quái quyệt khác nhau là ở chỗ, nó có ngũ tạng lục phủ, giống như nhân loại đều thuộc về sinh linh, nếu tồn tại nguy hiểm, có tác dụng với linh thú, vậy cũng sẽ có tác dụng đối với nhân loại, đây là giá trị của Hạn Sa Miêu.
Nhưng Hạn Sa Miêu bình thường xuất hiện ở sâu trong sa mạc, muốn bắt giữ cũng không dễ dàng, giá cũng rất đắt đỏ, võ giả bình thường đều không nỡ mua.
Dẫu sao ở dã ngoại, nếu có thể bắt giữ được dã thú bình thường, cũng có thể sử dụng để kiểm tra, hoặc là dẫn theo nuôi dưỡng, tùy thời có thể lấy ra kiểm tra.
Hạn Sa Miêu cũng chỉ có một số võ giả không thiếu tiền mới chuẩn bị dự phòng.
Chu Phàm cũng là bất đắc dĩ mới lấy ra Hạn Sa Miêu để kiểm tra, ở độ cao này của Thiên Huyễn Tuyết Sơn, không thể tìm được dã thú bình thường.
Chu Phàm cầm đạo phù lục khống chế, khiến Hạn Sa Miêu hoạt động trên tuyết đỏ.
Tiểu Tiểu Quyển cũng vậy.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, kiên nhẫn đợi.
Nếu nửa canh giờ sau, Hạn Sa Miêu và Tiểu Tiểu Quyển vẫn không có bất kỳ vấn đề gì, vậy hắn có thể yên tâm.
Nhưng mới qua một nén hương, Hạn Sa Miêu run rẩy, lông toàn thân dựng đứng lên.
Tâm niệm Chu Phàm khẽ động, bảo Hạn Sa Miêu quay người lại.
Hạn Sa Miêu quay người lại, đồng tử dọc của nó nhìn Chu Phàm, lộ ra vẻ rất bất an.
Chu Phàm nhíu mày, hắn không cảm thấy có chỗ nào dị thường.
Đúng lúc này, mắt Hạn Sa Miêu đang run rẩy chảy xuống máu tươi màu đỏ.
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, Hạn Sa Miêu phát ra một tiếng kêu quái dị, ầm một tiếng nhãn cầu của nó phát nổ, cũng nổ bay cả đầu của nó, thân mèo không đầu ngã xuống mặt tuyết màu đỏ.
Mắt Chu Phàm thắt lại, hắn lại nhìn về phía Tiểu Tiểu Quyển, Tiểu Tiểu Quyển vẫn bình yên vô sự.