Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1294: Chương 1294: Gặp lại tuyết đỏ (2)
Nhưng một buổi sáng có thể leo lên một trăm năm mươi trượng, Chu Phàm đã rất hài lòng rồi, nếu buổi chiều thuận lợi, vậy hôm nay chắc hắn có thể đi được ba trăm trượng, vậy chính là hai ngàn tám trăm trượng.
Ngày mai lại nỗ lực một chút, có thể đạt tới độ cao hai ngàn chín trăm trượng.
Độ cao như vậy, tuyệt đối có thể cầm cờ đi trước trong thi việt dã.
Chu Phàm thu liễm tâm tư, tiếp tục leo lên, sau khi trèo lên một vách đá dựng đứng, tầm nhìn của hắn đột nhiên trở nên trống trải, đây là một sơn bình rộng rãi.
Ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn, Chu Phàm vẫn chưa từng thấy sơn bình lớn như vậy, nhưng rất nhanh hắn lại lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bởi vì sơn bình đó có một nửa là tuyết màu đỏ.
Giống như tuyết Chu Phàm nhìn thấy trong mộng.
Nếu không phải hắn ý thức được mình vẫn tỉnh táo, hắn còn hoài nghi mình đang ở trong mộng cảnh.
Tuyết nhỏ từ trên trời rơi xuống, giống như có một tuyến tách sơn bình thành hai thế giới hoàn toàn khác nhau, vừa rơi bông tuyết màu trắng bình thường, vừa rơi xuống tuyết mịn màu đỏ quỷ dị.
Ánh mắt Chu Phàm trở nên ngưng trọng, hắn ngẩng đầu ngước nhìn, mới phát hiện không chỉ là sơn bình, tiếp tục đi lên trên đều là thế giới tuyết đỏ.
Phát hiện này khiến Chu Phàm thở dài, trước khi đi, hắn không nghe nói tới ở đỉnh cao của Thiên Huyễn Tuyết Sơn sẽ có tuyết đỏ, chắc là vì rất ít có người có thể đi đến loại độ cao này, hoặc là tin tức của hắn không hoàn chỉnh.
Nếu biết sẽ như vậy, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đã sớm nói với hắn, hiển nhiên Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn cũng không biết.
Chẳng lẽ ta đã trúng huyễn thuật? Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, lại nghĩ tới một khả năng, nhưng Long Thần Huyết trong cơ thể, phù chú dán trên người hắn đều không có gì dị thường, ngoài thân thể hắn còn bố trí chân khí dày như vậy, khả năng trúng huyễn thuật không nhiều.
Nói cách khác đây không phải huyễn thuật.
Chu Phàm lẳng lặng đứng một lúc, hắn cấp tốc nhìn quét xung quanh, trừ tiếng gió vù vù ra thì không phát hiện ra tung tích của bất kỳ quái quyệt nào.
Hắn vừa nhấc chân đi được mấy bước, đi đến gần quan sát hoa tuyết đỏ.
Loại bông tuyết này hắn đã một mực thấy ở Tuyết Sơn Ngạc Mộng, mang tới cho hắn một loại cảm giác quen thuộc.
Lúc trước hắn không nghiên cứu kỹ vì sao mỗi ác mộng bất kể là tiểu hài áo đỏ hay là Vương Thập Bát đều là mặt tuyết sáng đỏ, hiện tại hắn đã lờ mờ đoán được, đây có thể là có liên quan tới tuyết đỏ vốn có của Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Tuyết màu máu tỏa ra huỳnh quang.
Chu Phàm phát hiện tuyết đỏ không khác gì trong mộng, ít nhất hắn không nhìn ra được có gì khác biệt.
Nhưng cho dù là vậy, Chu Phàm cũng không dám tùy tiện bước vào trong tuyết đỏ này một bước, bởi vì ở trong mộng thì vô hại, không có nghĩa là trong hiện thực cũng không sao.
Chỉ là từ tầm mắt của hắn nhìn lại, tuyết đỏ dường như bao phủ cả đỉnh của Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Trừ khi hắn hiện tại xuống núi, nhưng hắn vẫn muốn tiếp tục leo lên, cho nên hắn phải làm rõ thế giới tuyết đỏ này có tồn tại nguy hiểm dị thường gì không?
Chu Phàm không nghĩ nhiều, mà là từ trong phù đại lấy ra mấy đạo phù lục, ném vào trong tuyết đỏ ở sơn bình để thăm dò.
Sau khi bận rộn một lúc, Chu Phàm thông qua phù lục mình mang đến không phát hiện tuyết đỏ tồn tại nguy hiểm.
Chỉ là vậy vẫn chưa đủ, hắn vẫn phải tiến hành một kiểm tra quan trọng: Kiểm tra vật sống!
Chu Phàm vỗ vỗ đầu, bảo Tiểu Quyển huyễn hóa ra một Tiểu Tiểu Quyển cho hắn, Chu Phàm thử dùng chân khí bọc Tiểu Tiểu Quyển, không để nàng bị hàn khí xâm nhiễm.
Làm như vậy cũng không dễ dàng, bởi vì Tiểu Tiểu Quyển là vật sống, chứ không phải những vật chết như binh khí, mà chân khí không phải cố định không thay đổi, bình thường còn đỡ, nếu gặp phải quái quyệt tập kích, khó tránh khỏi sẽ có dao động, mà vừa dao động, cũng rất dễ nghiền nát vật sống.
Bằng không hắn đã sớm dùng chân khí bao bọc Tiểu Quyển, để Tiểu Quyển tiến hành giám thị tầm nhìn cho hắn.
Hơi vô ý chút, chân khí của Chu Phàm sẽ giết chết Tiểu Tiểu Quyển, sau khi hắn thử ba lần, mới thành công dùng chân khí bọc lấy Tiểu Tiểu Quyển.
Nhưng lồng phòng ngự chân khí không có sự duy trì không ngừng đưa vào chân khí của hắn, rất nhanh sẽ tản đi.
Chu Phàm mượn điều này ném Tiểu Tiểu Quyển vào trong tuyết đỏ, Tiểu Tiểu Quyển được bọc chân khí đi tới đi lui trong tuyết đỏ, cho đến khi lồng phòng ngự chân kkhi tản đi, Tiểu Tiểu Quyển vẫn thản nhiên như không dựa theo phân phó đi tới đi lui.
Mắt Chu Phàm hơi co lại, tuyết đỏ liệu có sinh ra một số ảnh hưởng đặc thù hay không thì vẫn chưa nhìn ra, nhưng Tiểu Tiểu Quyển không có lồng phòng ngự chân khí không ngờ không chịu sự xâm nhiễm của hàn khí.
Thế giới tuyết đỏ bên kia sơn bình, là thế giới mà hàn khí cũng không thể tiến vào.
Chu Phàm không vì vậy mà cảm thấy vui sướng, hắn cảnh giác lui về phía sau mấy bước.
Khu vực mà hàn khí quỷ dị cũng không thể xâm nhập, càng là như vậy, càng lộ ra chỗ bất phàm của thế giới tuyết đỏ này.