Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1293: Chương 1293: Gặp lại tuyết đỏ
Vương Thập Bát nắm mũi tên ngã xuống đất, Chu Phàm cũng dùng sức quá mạnh, ngửa người ngã trên mặt tuyết.
Chu Phàm vừa ngã xuống đất, lại ra sức đứng lên, máu ở vết thương trên ngực không ngừng chảy xuống, thân thể hắn lại lả đảo sắp ngã, hắn từng bước tiến về phía Vương Thập Bát đã ngã xuống, trong quá trình này nhặt lên búa ở bên cạnh.
Vương Thập Bát ngược lại giãy giụa trên mặt đất không đứng dậy được, máu ở tay cụt và cổ của hắn rơi tí tách, cho dù hắn rơi vào trạng thái quỷ dị, nhưng dường như cũng chỉ mạnh hơn người thường một chút.
Hơn nữa loại trạng thái này của hắn đang nhanh chóng rút đi, mắt hắn khôi phục đen nhánh bình thường, hắn đã hồi phục lý trí, miệng ho ra một ngụm máu đen, nhuộm mồm miệng hắn thành màu đen, hắn từ bỏ giãy giụa, nhìn Chu Phàm đã chạy tới bên cạnh.
Ánh mắt Vương Thập Bát lãnh lệ nói:
- Ta không biết ngươi làm thế nào, nhưng không sao cả, ngươi khẳng định sẽ trở lại trong mộng, ta sẽ chết, nhưng ngươi cũng sẽ chết, ta tên là Vương Thập Bát, bên trên còn có mười bảy huynh đệ, bọn họ sẽ giết chết ngươi cho ta.
Chu Phàm không nói gì, hắn vung búa, chặt rụng đầu Vương Thập Bát.
Chỉ có như vậy hắn mới yên tâm, dẫu sao Vương Thập Bát có thể sẽ biến thành loại trạng thái quỷ dị.
Chu Phàm buông búa, lẳng lặng đứng trong gió tuyết đầy trời, toàn thân hắn đều là thương tích, máu vẫn không ngừng từ ngực chảy xuống, dường như không có dấu hiệu ngừng lại, tầm mắt của hắn bắt đầu biến thành mơ hồ, hắn cất tiếng cười to.
Tiếng cười theo gió tuyết hướng khuếch tán ra xung quanh.
Thế giới màu đỏ đang sụp đổ.
…
Chu Phàm mở mắt tỉnh lại, hắn lau mồ hôi trên trán, ác mộng này còn đáng sợ hơn hắn nghĩ, hơn nữa dường như vẫn chưa kết thúc, hắn nhớ tới câu cuối cùng của Vương Thập Bát, căm tức nói:
- Còn tới mười bảy huynh đệ nữa, đẻ lắm như vậy, mẹ ngươi là lợn nái à?
- May mà ý niệm đêm qua ta gửi vào Thần Nguyên Châu là: Nếu có thứ gì muốn giết ta, vậy nghĩ hết mọi biện pháp giết chết hắn, bằng không thì phiền rồi.
Chu Phàm hơi nhướng mày nghĩ.
Hắn ngồi xuống, Tiểu Quyển vẫn đang khống chế Không Âm Quỷ Lôi tiêu diệt hàn khí quỷ dị đó thay hắn.
Chu Phàm bảo Tiểu Quyển đi nghỉ ngơi, hắn tiếp nhận quyền nắm giữ thân thể, lại bày ra tầng phòng ngự chân khí rất dày ở ngoài thân thể, ngăn cách hàn khí xâm nhiễm.
Chu Phàm ăn một chút lương khô, lại bắt đầu giải trừ thu hồi phù trận.
Những phù trận này chỉ cần không bị quái quyệt xâm nhiễm, dùng đến mười lần cũng không thành vấn đề.
Nhưng đối với võ giả bình thường mà nói vẫn quá đắt.
Sau khi Chu Phàm thu thập qua loa một chút, xách bọc, hắn lại nhìn Quỷ Táng Quan ở cách đó không xa, thu hồi tầm mắt, bắt đầu trèo lên trên.
Ngày hôm qua hắn leo lên được bốn trăm trượng, hiện tại ở vào độ cao khoảng hai ngàn năm trăm trượng, cách đỉnh núi chỉ có năm trăm trượng.
Nhưng cự ly ngắn ngủi chỉ có năm trăm trượng này lại không dễ đi.
Hiện tại là ngày thứ chín của thi việt dã, cho dù ngày mai vẫn còn thời gian một ngày, cự ly năm trăm trượng này cũng chưa chắc đã đi được hết.
Nhưng Chu Phàm cũng không định lên đỉnh, bởi vì đỉnh núi có nguy hiểm lớn.
Nếu nói trước kia Chu Phàm vẫn có thể cho rằng là nghe nhầm đồn bậy, nhưng sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, Chu Phàm có một loại dự cảm, trên đỉnh núi quả thật tồn tại nguy hiểm đặc thù.
Nói không chừng quái quyệt đó phát ra Hãi Mộng Chi Hoàn đang ngủ say trên đỉnh núi.
Triệu Nhã Trúc từng nói, quái quyệt có thể phát ra Hãi Mộng Chi Hoàn, cho dù không phải không thể biết cấp thì cũng cách không xa.
Quái quyệt như vậy không phải là hắn có thể đối phó.
Cho nên Chu Phàm nghĩ nhiều, hắn chỉ tận lực trèo lên trên, có thể đi được bao nhiêu hay bấy nhiêu, nếu thật sự không được, vậy mau chóng xuống núi.
Từ xưa đến nay, vô số anh hùng hào kiệt không phải ngã xuống trên đường đi đánh đại quái thú, mà chính là chết dưới chân đại quái thú, thực sự có thể khải hoàn là trong vạn không có được một…. Chu Phàm nhớ tới đời sau từng xem qua một câu, rất đồng ý, hắn sẽ ông làm việc ngốc như vậy.
Chu Phàm rụt rè leo lên trên, cho đến giữa trưa, hắn mới leo lên được một trăm năm mươi trượng, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, bởi vì đã không có Tiểu Quyển và Tiểu Tiểu Quyển thay cảnh giới thay hắn, hắn phải thật cẩn thận, ngược lại là hắn đã dần dần thích ứng với hàn khí.
Có phòng ngự chân khí, hàn khí quỷ dị không làm gì được hắn.
Đêm qua hắn còn hiếu kỳ hỏi Triệu Nhã Trúc một chút về vấn đề hàn khí quỷ dị này, chỉ là tin tức hắn có thể cung cấp quá ít, cho dù là Triệu Nhã Trúc cũng không thể phán đoán ra lai lịch của hàn khí quỷ dị này.
Có điều Triệu Nhã Trúc suy đoán có thể là một loại dị hoá hiểm địa diễn sinh ra dẫn tới, sự nguy hiểm của hiểm địa không chỉ ở quái quyệt, mà ở hiểm địa cũng sẽ sinh ra một số biến hóa đặc dị.