Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1292: Chương 1292: Nổi giậ
Chu Phàm không quá sợ, bởi vì vết thương đó, cho dù không rút gậy gỗ ra, Vương Thập Bát cũng không kiên trì được bao lâu, một lúc nữa, người thắng sẽ chỉ là hắn.
Nhưng nằm ngoài dự đoán của Chu Phàm là, hắn chạy nhanh trong bão tuyết đầy trời đã cảm thấy mỏi mệt, Vương Thập Bát ở phía sau lại vẫn bước chân lảo đảo đuổi theo hắn, uế ngôn ố ngữ lớn tiếng mắng chửi.
Sinh mệnh lực của thợ săn đúng là mạnh vượt xa tưởng tượng của Chu Phàm, hắn không nhịn được quay đầu lại nhìn.
Hắn nhìn thấy Vương Thập Bát sắc mặt trắng bệch, trên khuôn mặt đầy râu quai nón có từng sợi gân máu màu đen hiện lên, cặp mắt đó cũng biến thành đục ngầu trắng bệch.
Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ cả kinh, tim hắn đập gia tốc, Vương Thập Bát không phải sinh mệnh lực ngoan cường, mà là thành quái vật rồi.
Chu Phàm không nhìn nữa, hắn quay đầu lại đẩy nhanh tốc độ bỏ chạy.
Vương Thập Bát giống như một con chó dữ nổi điên, vẫn bám sát sau lưng Chu Phàm, hắn không mắng chửi nữa, chỉ nói:
- Chỉ cần giết ngươi, giết ngươi…
- Ngươi chết rồi, ngươi biết không?
Chu Phàm vừa chạy vừa thở hồng hộc.
- Chỉ cần giết ngươi, giết ngươi…
- Người đã chết rồi, không cần đuổi theo nữa.
- Chỉ cần giết ngươi, giết ngươi…
- Người chết không thể sống lại, ngươi giết ta thì sao, mau chóng nghỉ ngơi đi, đừng bỏ lỡ cơ hội đầu thai.
- Chỉ cần giết ngươi, giết ngươi.
Chu Phàm:
- …
Chu Phàm không nói nữa, hắn hoài nghi Vương Thập Bát đã mất đi lý trí mà con người nên có, trở thành một tang thi, mấu chốt là thể lực của Chu Phàm cũng đang không ngừng xói mòn, bước chân của hắn càng lúc càng trầm trọng, như lâm vào trong vũng lầy vậy.
Mà tốc độ của Vương Thập Bát vẫn không thay đổi, hắn thỉnh thoảng lại vung đao săn trong tay, nói đi nói lại câu muốn giết Chu Phàm.
Chu Phàm không chạy nữa, hắn ngừng lại cạnh một gốc cây phủ kín tuyết đọng, há miệng thở dốc, cho dù là thời tiết bão tuyết này, hắn cũng mồ hôi đầm đìa.
Chỉ là Chu Phàm chưa thở được mấy hơi, Vương Thập Bát đã đuổi tới, cặp mắt trắng bệch như cá chết đó nhìn chằm chằm Chu Phàm, máu trên cổ sớm đã ngưng kết, máu ban đầu chảy lưu lại nhuộm đỏ quần áo, hắn gầm lên bổ tới Chu Phàm.
Chu Phàm nghiêng người tránh được một đao này.
Nhưng Vương Thập Bát tiếp tục xách đao chém tiếp, Chu Phàm chạy vòng quanh gốc cây, rầm một tiếng, đao săn không chém trúng Chu Phàm, ngược lại là chém vào trên cây.
Vương Thập Bát dùng sức muốn rút đao săn ra, Chu Phàm đột nhiên đâm tới, khiến Vương Thập Bát lui lại mấy bước, tay hắn vốn một mực cầm đao săn, vừa bị va đụng, đao săn bị rút ra, nhưng hắn không nắm được chặt nữa, đao săn rơi xuống mặt tuyết.
Đợi Vương Thập Bát đứng vững, Chu Phàm đã nhanh chóng cúi người nhặt đao săn lên, lưỡi đao chỉ thẳng vào Vương Thập Bát.
Vương Thập Bát nhếch miệng, hắn cởi búa bên hông xuống, lại bổ tới Chu Phàm.
Búa thế đại lực trầm, đao săn không va chạm được với búa, hơn nữa khí lực của Vương Thập Bát lớn hơn Chu Phàm, Chu Phàm không thể lấy cứng chọi cứng Vương Thập Bát, chỉ tiếp tục chạy vòng quanh cây chu toàn với Vương Thập Bát.
Chu Phàm rất nhanh lại phát hiện một sự thật, Vương Thập Bát hiện tại chỉ dựa vào bản năng chiến đấu, hung hãn thì cũng hung hãn đấy, nhưng không có một chút lý trí, bằng không hắn muốn né tránh búa của Vương Thập Bát cũng không dễ dàng như vậy.
Chu Phàm cố ý cất bước tiến lên, dụ Vương Thập Bát bổ ra một búa, bổ trúng bổ trúng Chu Phàm, ngược lại là một búa chém lên cây.
Tuyết đọng trên cây nhao nhao rơi xuống.
Chu Phàm lại nghiêng người đánh tới.
Vương Thập Bát hét lớn một tiếng, dựa vào bản năng không cho Chu Phàm giống như lần trước có cơ hội đụng hắn, rút búa ra, dịch bước để né tránh.
Nhưng hắn đã đoán sai rồi, Chu Phàm không đụng hắn, ngược lại là đụng vào thân cây.
Cây lung lay, một khối tuyết đọng to từng tầng đập xuống.
Chu Phàm ở gần cây nhất, tuyết rơi ở ngoại vi là nhiều nhất, lập tức đập cho Vương Thập Bát có chút choáng váng.
Chu Phàm bởi vì băng tuyết đập xuống người mà cảm thấy rét lạnh và choáng váng, nhưng hắn sớm có chuẩn bị đối với điều này, hắn cắn răng chịu đựng bổ tới Vương Thập Bát, một đao bổ vào cánh tay phải của Vương Thập Bát.
Cánh tay phải của bị bổ đứt một nửa, hắn rít lên thê lương, dường như hắn ở vào loại trạng thái quái dị này cũng biết đau, một mũi tên hắn một mực nắm ở tay trái đâm vào ngực Chu Phàm.
Sắc mặt Chu Phàm trắng bệch, nhưng hắn chỉ hự một tiếng, hắn dùng sức rút đao săn ra, lại dùng sức chém vào vết đao trên cánh tay phải, lần này mới hoàn toàn chém đứt được cánh tay phải của Vương Thập Bát.
Nhưng Vương Thập Bát vẫn không quan tâm, dùng sức đẩy mũi tên, làm sâu vết thương của Chu Phàm, hắn còn cười gằn xoay tròn mũi tên.
Chu Phàm không nhịn được hét lên đau đớn, trên mặt hắn lộ ra vẻ hung ác, một đao bổ vào cạnh gậy gỗ trên cổ Vương Thập Bát, máu từ trên cổ phun tung toé.
Chu Phàm lại một cước đá vào người Vương Thập Bát.