Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1291: Chương 1291: Trò chơi săn bắn (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn ở trong mộng trời sinh có một loại dự cảm tìm kiếm con mồi, hắn biết con mồi sẽ chạy theo phương hướng nào, chỉ cần dựa theo dự cảm một mực mà đi là được.

Bàn chân bị thương cũng không thể khiến tốc độ của Vương Thập Bát chậm lại, hắn dường như không đếm xỉa tới cảm giác đau, chạy nhanh trong gió tuyết càng lúc càng lớn, truy tung tung tích của Chu Phàm.

Rất nhanh hắn phát hiện lộ tuyến truy tung của mình là lòng vòng, khiến hắn liếm liếm môi, con mồi dám bày ra cạm bẫy khiến hắn bị thương, chứng tỏ con mồi mất đi mất đi lý trí, sẽ tìm một chỗ trốn đi, đây không phải chuyện kỳ quái gì.

Chỉ là lộ tuyến truy tung càng lúc càng quỷ dị, đến cuối cùng không ngờ lại vòng về.

Vương Thập Bát nhìn nhà gỗ của mình ở cách đó không xa, hắn lắc lắc đầu, dự cảm của hắn chỉ về phía nhà của mình, điều này khiến hắn hơi sửng sốt lại cười nhạo một tiếng.

- Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất sao?

Vương Thập Bát hừ một tiếng.

Kết quả này không bất ngờ, trên thực tế hắn săn bắn nhiều người như vậy, cũng có một bộ phận người cực nhỏ nghĩ đến trốn về nhà gỗ.

- Đúng là thông minh thông minh, nhưng đáng tiếc ngươi gặp phải ta có dự cảm truy tung.

Vương Thập Bát nhìn chung quanh một chút, sau đó rụt rè từng bước tới gần nhà của mình.

Cho dù con dao duy nhất trên người con mồi đã trở lại trên tay hắn, vũ khí trong phòng từ lâu đã bị hắn lấy đi, con mồi chắc là tay không tấc sắt mới đúng.

Nhưng làm một thợ săn già dặn, trong lòng hắn hiểu, sự phản công trước khi chết của một con mồi thường thường là nguy hiểm nhất, không thể không đề phòng, hắn đã kéo cung cài tên, chỉ cần con mồi xuất hiện trong tầm mắt của hắn, hắn sẽ cho đối phương một tên trí mạng trước.

Chỉ là theo tới gần nhà gỗ, Vương Thập Bát vẫn không thấy Chu Phàm từ trong phòng lao ra.

Điều này khiến hắn hơi nhướng mày, hắn vẫn không lơ là, hắn biết nếu Chu Phàm không từ bỏ, khẳng định sẽ bố trí thủ đoạn ở trong nhà đẻ giết hắn.

Theo đến gần, hắn thấy trong phòng có khói đặc cuồn cuộn bốc ra, điều này khiến trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc: Chẳng lẽ con mồi đang đốt nhà hắn à?

Chỉ là đốt nhà thì có ích lợi gì? Tự sát sao?

Chưa từng gặp con mồi nào lại làm như vậy.

Vương Thập Bát hơi nhíu mày, hắn không vội phá cửa vào, mà là từng bước tới gần nhà gỗ, khi nhìn chằm chằm nhà gỗ, hắn còn cẩn thận cạm bẫy có thể xuất hiện dưới chân.

Hắn đã tính toán kỹ rồi, phải kiên nhẫn chờ con mồi lao ra, thợ săn không thể thiếu nhất chính là tính nhẫn nại khi săn bắn.

Chỉ là hắn không đợi được Chu Phàm từ trong nhà lao ra, khi hắn tới gần nhà gỗ, dưới sự che giấu của tiếng gió tuyết vù vù, trên nóc nhà một người từ trên nhảy xuống.

Lần này tới quá đột nhiên, Vương Thập Bát thậm chí không kịp phản ứng, hắn đã bị đập cho cả người ngã xuống đất, khi vẫn đang đầu choáng mắt hoa, chỉ mơ hồ thấy một cái bóng lại bò dậy, xiết chặt lấy hắn, không đợi hắn phản kháng, vật thể sắc bén đã đâm vào cổ hắn.

Vương Thập Bát phát ra tiếng hét thảm thê lương, hắn ném cung tên xuống, rút đao săn.

Nhưng người này sớm đã nhảy lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Thập Bát, chính là Chu Phàm bị hắn coi là con mồi.

Vương Thập Bát nắm chặt đao săn, trên cổ có máu nóng từ trong vật thể sắc bén đó chảy ra, hắn không dám rút vật thể sắc bén đó ra, hắn chỉ chạm vào một chút, mới xác nhận đó là cái gì, là gậy gỗ hắn khi nhàm chán ngứa tay vót ra.

Gậy gỗ này không tính là bén nhọn, nhưng dưới lực lượng lớn của Chu Phàm, vẫn đâm xuyên qua cổ Vương Thập Bát.

Vừa rồi nếu Chu Phàm ý đồ đoạt binh khí trên người hắn, Vương Thập Bát nói không chừng sẽ có cơ hội phản ứng, nhưng Chu Phàm không làm như vậy, hiển nhiên cũng biết cơ hội chỉ có một lần.

Từ lợi dụng lò lửa trong phòng để đốt nhà gỗ nhằm hấp dẫn tầm mắt của hắn, lại đến trốn trên nóc nhà nhảy xuống dùng gậy gỗ không tính là quá bén nhọn đâm vào cổ hắn thành vết thương trí mạng.

Mỗi một bước này đều khiến Vương Thập Bát cảm thấy sợ hãi, đây còn là người trong mộng nhỏ yếu đó sao?

Người này quá đáng sợ.

Chu Phàm liên tục lui về phía sau, cảnh giác nhìn Vương Thập Bát bịt vết thương ở cổ.

Vương Thập Bát không rút gậy gỗ đâm vào cổ ra, hắn chỉ dùng tay bịt máu chảy ra xung quanh gậy gỗ, máu đã nhuộm đỏ tay trái của hắn, hắn hơi nghiêng đầu nhìn Chu Phàm.

Một chút sợ hãi trong lòng Vương Thập Bát rất nhanh liền biến mất, sắc mặt biến thành dữ tợn:

- Chỉ cần giết ngươi, giết ngươi…

Hắn cầm đao săn đuổi theo Chu Phàm.

Chu Phàm không chút do dự bỏ chạy.

Trong tay Vương Thập Bát có đao, bên hông còn đeo búa, nhưng Chu Phàm tay không tấc sắt, hắn chỉ có thể chạy.

Vương Thập Bát lảo đảo chạy theo sau lưng Chu Phàm, hắn lải nhải mắng chửi, cho dù là bước chân lảo đảo, tốc độ cũng không chậm, Chu Phàm không thể cắt đuôi hắn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...