Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1290: Chương 1290: Trò chơi săn bắ
Vương Thập Bát nhìn búa, cung tên, đao trên tường:
- Ta chỉ có thể treo chúng ở trên tường, thỉnh thoảng lấy xuống bảo dưỡng một chút, để tránh chúng lại gỉ sét không thể dùng nữa.
Không có gì để săn… Chu Phàm giật mình, hắn một mực đi trên mặt tuyết tới đây, quả thật không gặp bất kỳ động vật nào, thì ra đều tuyệt diệt rồi.
- Thợ săn không săn bắn thì tính gì là thợ săn?
Trên mặt Vương Thập Báti lộ ra vẻ giễu cợt:
- Cho nên ta mới muốn chơi trò chơi với ngươi.
Chu Phàm hơi sửng sốt, cái này thì có liên quan gì tới thợ săn?
Vương Thập Bát bật cười, lộ ra hàm răng trắng ởn:
- Đây là một trò chơi săn bắn, mà ngươi là con mồi của ta.
Ta là con mồi?
Trong lòng Chu Phàm đã dần sinh hàn ý, hắn cười gượng nói:
- Vương huynh, ngươi đúng là biết nói đùa.
Vương Thập Bát lại vót khúc gỗ trong tay, dao nhỏ sắc bén lạnh lẽo,
- Trong loại trò chơi săn bắn này, ta sẽ cho con mồi thời gian nửa nén hương để bỏ chạy, nếu ngươi không tin, có thể ngồi ở đây, chờ thời gian nửa nén hương trôi qua, xem ta có giết ngươi hay không?
Vụn gỗ rơi xuống, Chu Phàm nhìn ngón tay thô to của Vương Thập Bát, hắn bỗng nhiên hiểu được một chuyện, Vương Thập Bát vót gỗ, đơn thuần đơn thuần là ngứa tay, coi khúc gỗ là con mồi để lột da.
Suy nghĩ như vậy khiến máu toàn thân Chu Phàm giống như bị băng tuyết đóng băng.
Hắn không do dự nữa, mà là đứng lên, hắn nhìn binh khí trên tường, không nhịn được hỏi:
- Ta có thể lấy một kiện binh khí không?
Vương Thập Bát ngẩng đầu có chút kinh ngạc nhìn Chu Phàm, hắn trầm ngâm một chút nói:
- Con mồi chỉ xứng bỏ chạy, nhưng nếu không có một chút sức chiến đấu thì chơi cũng không vui.
Hắn ném dao đi, dao găm trên bàn gỗ trước người Chu Phàm.
- Đây là vũ khí của ngươi.
Vương Thập Bát cười lạnh nói.
Chu Phàm không nói gì, hắn rút dao, cầm trong tay, xoay người mở cửa gỗ.
Gió to từ khe cửa thổi vào.
- Có phải ngươi nhớ ra rồi không?
Vương Thập Bát bỗng nhiên hỏi.
- Nhớ ra gì?
Chu Phàm hỏi lại, trên mặt hắn lộ ra vẻ ngỡ ngàng.
Chu Phàm không nói nữa, bởi vì nếu hắn không đi, thời gian nửa nén hương rất nhanh sẽ trôi qua, hắn đẩy cửa đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.
- Chẳng lẽ là một loại bản năng sao….
Vương Thập Bát giống như là lẩm bẩm.
Vương Thập Bát không nghĩ nhiều nữa, hắn ngân nga hát, trước tiên lấy xuống túi tên và cung sắt treo trên tường, hắn búng dây cung, xác nhận dây cung không có vấn đề, lại lấy ra mười tám mũi tên trong túi tên, xác nhận mũi tên đủ sắc bén.
Hắn đeo túi tên, lại đi đến lấy búa và đao săn xuống treo bên hông, mới cầm cung sắt trong tay.
Hắn săn bắn, bình thường là bắn xa trước, bắn chết hoặc là bắn tàn phế con mồi trước, nếu thật sự không được mới dùng búa và đao săn cận chiến.
Làm xong những cái này, Vương Thập Bát cảm giác thời gian đã tới, hắn mở cửa, nhìn tuyết đỏ bay múa đầy trời, nhếch miệng cười nói:
- Bão tuyết chính là thời gian tốt nhất để săn bắn.
Hắn cười lên trông giống như một kẻ điên, hai mắt lạnh như băng.
Vương Thập Bát đi ra, chỉ là hắn vừa bước vào mặt tuyết, liền cảm thấy chân phải truyền đến đau đớn, điều này khiến hắn giật mình, hắn cúi đầu nhìn lại, mới phát hiện mình chân phải đi giày da thú của mình giẫm phải một con dao nhọn sắc bén.
Dao nhọn từ lòng bàn chân của hắn đâm vào, xuyên qua mu bàn chân, máu từ mu bàn chân chảy ra, khiến tuyết biến thành càng đỏ hơn.
Vương Thập Bát nhíu mày, hắn không xử lý thương thế ở bàn chân, mà là trước tiên nhìn chung quanh một chút, sau khi không phát hiện thân ảnh nào, hắn mới ngồi xổm xuống rút dao nhỏ cắm trên bàn chân ra.
Sắc mặt Vương Thập Bát âm trầm, hắn lập tức nhận ra đây là dao của hắn.
Hắn không ngờ, người tên là Chu Phàm đó sau khi rời khỏi nhà gỗ, lại đặt dao ở vị trí này, lợi dụng tốt như vậy, ngay cả bước chân hắn bước ra khỏi nhà gỗ cũng tính toán được, đây cũng là hắn lơ là.
Nhưng ai có thể ngờ được con mồi đang hoang mang bỏ chạy lại phản kích nhanh như vậy?
Hắn không giận mà bật cười, nếu con mồi quá yếu, săn bắn cũng có ý nghĩa gì?
Con mồi này rất kỳ quái, vẫn ở trạng thái đang mơ chưa tỉnh, dường như lại biết nên làm như thế nào mới có thể giữ mạng.
Hắn từ trên người mình xé một mảnh vải xuống, quấn bàn chân, cứ như vậy đi vào trong gió tuyết đầy trời.
Ở trong gió tuyết thế này muốn tìm kiếm một người đang chạy trốn dường như cũng không dễ dàng.
Nhưng Vương Thập Bát thì khác, hắn dám để Chu Phàm đi, tất nhiên là có biện pháp tìm được Chu Phàm.
Thể lực của con mồi có hạn, không thể một mực chạy trong bão tuyết, có một số con mồi do sợ quá có lẽ sẽ chạy thẳng tắp, trực tiếp tới lúc sức cùng lực kiệt mới thôi, sau đó chờ Vương Thập Bát đến thu gặt.
Có một số con mồi vẫn bảo trì lý trí nhất định, thì sẽ nghĩ cách tìm một chỗ trốn đi.
Nhưng bất kể như thế nào, những con mồi này đều không thể tránh khỏi kết cục bị hắn tìm được.