Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1289: Chương 1289: Thợ să
Từ sau khi tiến vào khu vực cực hàn, Chu Phàm cũng chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy một số quái quyệt.
Nhưng sự cường đại của Quỷ Táng Quan thì Chu Phàm sớm đã biết rồi, Quỷ Táng Quan một mực đi theo, cũng chính là cho hắn biết, nguy cơ sinh tử chưa giải trừ, vẫn cần cẩn thận.
Chu Phàm lại nằm xuống, tiếp theo hắn sẽ phải đối mặt với Tuyết Sơn Ngạc Mộng.
Lơ mờ thiếp đi, khi Chu Phàm mở mắt, đập vào trong mắt là mặt tuyết đỏ.
Lúc này nếu ý thức của Chu Phàm ở trạng thái tỉnh táo, vậy hắn sẽ biết, hắn đã không phải lần đầu tiên thấy mặt tuyết phát ra ánh sáng đỏ này.
Nhưng hiện tại hắn lại hoàn toàn không rõ, chỉ nhìn chung quanh một chút rồi bắt đầu đi tới giống như máy móc.
Hắn chỉ muốn rời khỏi nơi này, hắn cảm thấy thế giới này không thích hợp.
Mặt tuyết giống như vô biên vô hạn, hắn cũng không biết mình đi được bao lâu, cho đến khi hắn nhìn thấy một căn nhà gỗ dựng ở xa xa.
Trên mặt hắn lộ ra vẻ vui mừng, đi đến nhà gỗ, đợi khi đi đến gần rồi, xung quanh vẫn im ắng, trong nhà không truyền ra bất kỳ thanh âm gì.
Chu Phàm đến gần, băng thiên tuyết địa bực này, cửa sổ nhà duy nhất của căn nhà đóng lại, cho nên hắn cũng không thể thấy rõ bên trong bên trong, hắn tiến lên gõ cửa:
- Có người ở nhà không?
- Có người ở nhà không?
Hắn hỏi tới câu thứ hai, vẫn không có ai trả lời.
- Có người ở nhà không?
Chu Phàm lại hỏi câu thứ ba.
Lúc này cửa gỗ bị kéo ra, đứng ở trước người Chu Phàm là một hán tử khỏe mạnh, tóc hắn hơi quăn lại xõa trên vai, má hóp râu đen, một đôi mắt nghiêm nghị mà bướng bỉnh hờ hững nhìn Chu Phàm:
- Có việc gì à?
Đôi mắt hung ác tàn bạo đó khiến trong lòng Chu Phàm lạnh toát, hắn lí nhí nói:
- Nơi này là đâu?
- Nơi này có thể là đâu nữa.
Hán tử đó lạnh lùng hỏi ngược lại:
- Nơi này đương nhiên là núi tuyết rồi.
Chu Phàm không tìm hiểu tới cùng, hắn gật đầu, nhất thời không biết nên nói gì.
- Bên ngoài rất nhanh sẽ nổi bão tuyết, ngươi tốt nhất tiến vào tránh một chút đi.
Hán tử đó bỗng nhiên mở miệng nói.
Lời này khiến Chu Phàm hơi ngẩn ra, hắn theo bản năng muốn cự tuyệt, bởi vì ánh mắt của nam tử trước mặt này quá lạnh quá ác, nhưng ở lại thì sợ bão tuyết.
Thời tiết bên ngoài quả thật có chút dị thường, nam tử chắc là nói thật, bão tuyết có khả năng rất nhanh sẽ hàng lâm trên mặt tuyết này.
Nếu hắn không tiến vào nhà gỗ tránh một chút, hắn sẽ bị bão tuyết giết chết.
Chu Phàm gật đầu đáp ứng.
Nam tử thấy Chu Phàm đồng ý, hắn không đóng cửa phòng lại, mà là xoay người đi vào trong phòng.
Chu Phàm đẩy cửa phòng đi vào.
Trong nhà gỗ rất đơn sơ, chỉ có một chiếc bàn gỗ, mấy cái ghế dựa, xung quanh tường nhà treo những vật như đao, búa, cung tên, da lông dã thú.
Nam tử trên ghế, rót cho Chu Phàm một chén trà nóng, lại tự rót cho mình một chén.
Chu Phàm ngồi xuống, nhận trà nóng uống một ngụm, cảm thấy thể xác bị rét lạnh xâm nhiễm ở bên ngoài đã thoải mái hơn rất nhiều.
- Vị đại ca này không biết xưng hô thế nào?
Chu Phàm thấy nam tử không nói chuyện, không nhịn được mở miệng hỏi.
Nam tử đang dùng một con dao nhỏ vót một khối gỗ, hắn nhìn Chu Phàm nói:
- Vương Thập Bát.
Chu Phàm cũng nói tên của mình, Vương Thập Bát không có phản ứng gì, hắn chỉ dùng dao vót gỗ, vụn gỗ không ngừng rơi ra.
Chu Phàm không nhìn ra hắn đang vót gì, giữa hai người bảo trì một đoạn trầm mặc rất dài.
- Vương huynh, ngươi là thợ săn à?
Chu Phàm nhìn búa, cung tên săn trên vách tường, hỏi.
Những binh khí này đều lóe lên hàn quang lạnh lẽo, hiển nhiên thường xuyên được bảo dưỡng.
Vương Thập Bát dừng động tác, hắn lạnh lùng nói:
- Ta là thợ săn, ngươi không phải rất nhàm chán sao?
Chu Phàm hơi ngẩn ra, hắn nên trả lời thế nào, nói không buồn chán thì là gạt người, nếu nói buồn chán thì liệu có phải không tôn trọng người ta quá không?
Vương Thập Bát bỗng nhiên bật cười:
- Đã buồn chán, vậy chúng ta chơi trò chơi nhé?
- Vẫn không được.
Chu Phàm ở trong lòng rất mâu thuẫn với từ chơi trò chơi này.
Bên ngoài tiếng gió vù vù, gió lạnh thuận theo khe cửa tiến vào, cho dù lò lửa của nhà gỗ cũng không thể xua đi hàn ý này.
- Nổi gió rồi.
Chu Phàm thử chuyển hướng đề tài.
- Đừng vội cự tuyệt, ngươi nghe ta nói đã.
Ánh mắt Vương Thập Bát lạnh lùng nhìn Chu Phàm.
Chu Phàm chỉ có thể ngậm miệng nhìn Vương Thập Bát.
- Vừa rồi ngươi hỏi ta có phải thợ săn hay không? Ta nói với ngươi ta là thợ săn, kỳ thật có chút không đúng.
Vương Thập Bát thở dài nói.
- Cái gì không đúng?
Chu Phàm khó hiểu hỏi.
- Trước kia ta là thợ săn, hiện tại rất lâu rồi không đi săn, tối đa chỉ là một thợ săn cũ.
Vương Thập Bát giải thích.
- Vì sao không săn thú nữa?
Chu Phàm hỏi.
- Bởi vì nơi này sớm đã không còn con mồi, không có gì để săn, đương nhiên không thể săn thú nữa.