Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1282: Chương 1282: Cao không thắng hà

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn lại suy nghĩ là gì chống đỡ hàn khí cho hắn, là chân khí hay là Tử Kim Giáp Trụ?

Khẳng định không phải Long Thần Huyết, nếu Long Thần Huyết sôi trào, hắn khẳng định sẽ biết.

Rất nhanh hắn liền biết là gì chống đỡ hàn khí cho hắn, là chân khí!

Bởi vì hắn có thể cảm ứng được chân khí phủ ở tầng ngoài của Tử Kim Giáp Trụ đang nhanh chóng tiêu hao.

Chứng tỏ hắn nghĩ đúng, chân khí có thể chống đỡ cực hàn quỷ dị này, nhưng mấu chốt là phòng ngự của là chân khí phải đủ dày, nếu quá mỏng, sẽ trong bất tri bất giác bị cực hàn đâm xuyên tầng chân khí phòng ngự xâm nhiễm vào trong thân thể.

Ngược lại nếu tầng phòng ngự chân khí đủ dày, cực hàn không thể xâm nhập vào trong cơ thể, nó sẽ làm tiêu hao tầng phòng ngự chân khí dày đó trước.

Cực hàn giống như có ý thức, biết nên làm như thế nào mới dễ xâm nhiễm thân thể của người.

Phát hiện này sắc mặt Chu Phàm biến thành có chút vi diệu.

Chu Phàm thậm chí bắt đầu hoài nghi, đây liệu có phải là một loại quái quyệt đặc thù, chứ không phải một loại dị hoá của hiểm địa như hắn nghĩ.

Có điều cực hàn này không biết truy kích người, ngược lại không giống quái quyệt.

Có lẽ cũng giống như Hãi Mộng Chi Hoàn, sự hình thành có liên quan tới một số quái quyệt cường đại, mới quỷ dị như vậy.

Chu Phàm hít sâu, sự tồn tại của cực hàn có lời cũng có hại, có hại là không biết liệu có biến hóa nguy hiểm khác không, trong lúc đi phải vô cùng cẩn thận, lợi là ở nếu cực hàn bao phủ nửa đoạn sau của núi tuyết.

Vậy thế tất sẽ ngăn cản bước chân của không ít thí sinh, điều này có thể khiến hắn kéo giãn cự ly với thí sinh khác.

Chu Phàm không bận tâm tới chân khí tiêu hao, bởi vì hắn có thể nhanh chóng bổ sung lại chân khí tiêu hao.

Hắn có Long Thần Huyết cực kỳ quý giá, Long Thần Huyết có ba lợi ích rất lớn, một lợi ích trong đó là có thể cấp tốc khôi phục chân khí đã tiêu hao.

Tốc độ tiêu hao chân khí này còn không nhanh bằng tốc độ khôi phục chân khí của hắn.

Hắn cười cười, thí sinh khác không thể dùng biện pháp như hắn để đi lên.

Có điều nụ cười của hắn rất nhanh liền tắt, nghiêm túc trèo lên trên.

Rắn có đường có rắn, chuột có đường của chuột, cho dù thí sinh khác không thể giống như hắn, có lẽ cũng sẽ có biện pháp khác để đi tới, trong lòng hắn hiểu rằng, không thể tất cả thí sinh đều bị cực hàn quỷ dị này cản bước.

Có người sẽ bị ngăn cản, cũng sẽ có người giống như hắn có thể không chút đình trệ tiếp tục đi tới.

Lúc này gió tuyết một mực dừng lại đã xuất hiện.

Chu Phàm không còn Tiểu Quyển hỗ trợ, cộng thêm hoàn cảnh ác liệt đặc thù này, khiến hắn không thể không đi nhanh lại.

Cho đến lúc chạng vạng, Chu Phàm mới dừng chân, hắn tìm được một sơn bình, bắt đầu chuẩn bị công tác qua đêm, tối nay đã định trước là một đêm gian nan hơn trước kia.

Lúc đêm khuya, quảng trường thư viện treo a phù đăng dùng để chiếu sáng.

Ba người Trọng Điền ngồi trên chủ tọa, ánh mắt bọn họ nhìn chằm chằm Huyền Quang Ngọc Bích, từ góc độ của bọn họ nhìn lại, điểm sáng trên vách ngọc đã càng lúc càng ít.

Rất nhanh liền giống như thường ngày, có giáo tập đi tới.

- Hôm nay đã có năm thí sinh bị vào đào thải mất đi tư cách sát hạch, ba thí sinh tự nguyện lựa chọn xuống núi, giữ lại tư cách sát hạch, trước mắt còn lại hai mươi lăm thí sinh vẫn đang tiếp tục sát hạch.

Giáo tập thi lễ với ba vị quan chủ khảo, nói ra tình huống trước mắt.

- Có điều tình huống hôm nay có chút đặc thù.

Giáo tập nghĩ một chút lại nói.

- Đặc thù ở đâu?

Trương Lý lão thái gia vội vàng hỏi.

- Hai mươi lăm thí sinh này có mười ba danh thí sinh dừng lại ở giữa hai ngàn hai trăm trượng và hai ngàn bốn trăm trượng, không thể tiếp tục đi tới, chỉ có mười hai thí sinh vẫn đang tiếp tục leo lên.

Giáo tập nói ra chỗ đặc thù hôm nay.

- Vì sao lại như vậy?

Sắc mặt Trọng Điền khẽ động hỏi.

Không ngờ có một nửa thí sinh trì trệ không tiến, không thể không nói là một chuyện rất kỳ quái.

Viên Hải và Trương Lý lão thái gia cũng nhìn giáo tập, hi vọng giáo tập có thể cho ra một lý do.

- Tạm thời vẫn chưa rõ, theo hình ảnh chúng ta có được, mười ba thí sinh này dường như bị thứ gì đó ngăn cản, bọn họ không thể tiếp tục đi tới.

Trên mặt giáo tập lộ ra vẻ nghi hoặc trả lời.

Huyền Quang Ngọc Phù chỉ có thể khiến bọn họ nhìn thấy hình ảnh, nhưng không thể nghe thấy thanh âm, nếu hình ảnh không nhìn ra, vậy bên thư viện cũng khó có thể hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

Có điều giáo tập vẫn nhất nhất nói ra những tình huống thí sinh gặp phải như thân thể gặp phải băng hàn đặc thù, miệng phun máu đen…

Sau khi Viên Hải và Trương Lý lão thái gia nghe xong, nhíu mày nhìn về phía Trọng Điền.

Bởi vì trong ba người bọn họ chỉ có Trọng Điền từng leo lên Thiên Huyễn Tuyết Sơn, có lẽ Trọng Điền sẽ biết.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...