Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1281: Chương 1281: Phương pháp phòng lạnh
- Chúng ta thử một chút, có lẽ phạm vi của nó không bao phủ cả tòa núi tuyết như chúng ta nghĩ.
Trịnh cung phụng không nói gì, hắn nhìn về phía Hàn cung phụng, hắn biết quyền quyết định ở trên người Hàn cung phụng, nếu Hàn cung phụng không muốn tiếp tục đi, Bạch Huyền Ngọc cũng không thể bắt buộc Hàn cung phụng.
Cùng lắm thì sau khi trở về, không làm cung phụng của Bạch gia nữa, mấu chốt là có thể sống sót rời khỏi Thiên Huyễn Tuyết Sơn.
Nếu Hàn cung phụng kiên quyết xuống núi, vậy hắn tất nhiên cũng có thể theo Hàn cung phụng xuống núi.
- Làm như vậy hiệu suất quá thấp, phiêu lưu quá cao.
Hàn cung phụng chậm rãi nói:
- Có điều thiếu chủ kiên trì muốn tiếp tục, vậy chúng ta sẽ thử xem, nhưng qua ngày này, nếu không thể trèo lên được độ cao hai ngàn ba trăm trượng, chúng ta rời khỏi, thiếu chủ cảm thấy thế nào?
Nếu một ngày cũng không trèo lên được một trăm trượng, vậy ở lại cũng không có ý nghĩa gì, nếu Bạch Huyền Ngọc muốn tiếp tục kiên trì, Hàn cung phụng sẽ không mạo hiểm cùng làm loại chuyện vô nghĩa này.
- Được, chúng ta quyết định là đi.
Bạch Huyền Ngọc thở phào nói.
Thực tại rất tàn khốc, đạo hàn tuyến không nhìn thấy đó bao phủ cả tòa núi tuyết, nhấp nhô cao thấp bất định giữa hai ngàn hai trăm trượng và hai ngàn bốn trăm trượng, qua được đạo hàn tuyến này, tiến vào lĩnh vực cực hàn chân chính.
Hàn tuyến vắt ngang trước mặt thí sinh leo lên đến độ cao này.
Trở thành nan đề còn khó giải quyết hơn Thiên Huyễn Sơn Hác, Hãi Mộng Chi Hoàn.
Lĩnh vực cực hàn của Thiên Huyễn Tuyết Sơn sẽ đóng băng một số bộ vị của thân thể người thành vụn băng, cũng sẽ xâm nhiễm nội bộ cơ thể người, từ đó tạo thành nội thương nhất định.
Chu Phàm một mình leo lên, nhưng hắn chạm tới lĩnh vực cực hàn này còn sớm hơn Bạch Huyền Ngọc, Đông Phương Phượng.
Lúc ấy hắn đang ở độ cao hai ngàn hai trăm năm mươi trượng, vượt qua đạo hàn tuyến đó.
Trong nháy mắt hắn vượt qua hàn tuyến, liền cảm thấy không đúng.
Phải biết rằng lúc ấy trên người hắn chỉ mặc Tử Kim Giáp Trụ chống đỡ rét lạnh, ngay cả chân khí cũng không sử dụng.
Long Thần Huyết tự động sôi trào, ngăn cách hàn khí quỷ dị ý đồ xâm nhập thân thể hắn ở bên ngoài, khiến Chu Phàm nhanh chóng lui về phía sau.
Hắn lui về phía sau đồng thời cũng phát hiện hai Tiểu Tiểu Quyển tiến hành giám thị phạm vi mà Tiểu Quyển biến thành cũng bị đóng băng thành vụn băng.
Lúc ấy sắc mặt Chu Phàm vô cùng trầm trọng.
Lúc mới đầu, Chu Phàm cũng hoài nghi hắn bị quái quyệt công kích, nhưng sau khi trải qua một phen kiểm tra, kết luận không phải là quái quyệt, mà là nguy hiểm quỷ dị tương tự như Thiên Huyễn Sơn Hác, Hãi Mộng Chi Hoàn.
Có một số thứ Chu Phàm không thể biết được, ví dụ như cực hàn này xâm nhiễm thân thể sẽ có biến hóa gì, hắn không thể để mặc cho cực hàn xâm nhiễm thân thể.
Hắn thử giống như Bạch Huyền Ngọc, Đông Phương Phượng, vòng qua phạm vi cực hàn này, nhưng hắn chỉ thử nửa canh giờ liền từ bỏ cách làm này, bởi vì cực hàn này nhìn thì có vẻ như là vô cùng vô tận.
Chu Phàm không muốn tốn thời gian để thử, hắn nhìn trên núi băng tuyết bao phủ đó, trầm mặc suy nghĩ.
- Tiểu Quyển, vừa rồi ngươi có cảm thấy lạnh không?
Chu Phàm hỏi.
- Lạnh.
Tiểu Quyển thành thật đáp, trên mặt nàng lộ ra vẻ sợ hãi, hai Tiểu Tiểu Quyển của nàng chính là bị cực hàn này giết chết.
- Nói cách khác ngay cả quái quyệt cũng không thể tránh được à?
Chu Phàm lẩm bẩm,
- Ngươi trở lại trên người ta đi.
- Nhưng chủ nhân, tầm nhìn của ngươi thì sao?
Tiểu Quyển tò mò hỏi, không có nàng hỗ trợ quan sát, Chu Phàm sẽ khó tránh khỏi phải đề phòng nhiều phương hướng hơn.
-Ta sẽ cẩn thận một chút, đi chậm chắc cũng không sao.
Chu Phàm lắc đầu:
- Vả lại bên trong bên trong chắc sẽ giảm mạnh, bởi vì hàn ý đó quá quỷ dị.
Tiểu Quyển không hỏi nữa, mà là về tới đầu Chu Phàm, trên đầu Chu Phàm mọc ra từng sợi tóc đen dựng đứng lên.
Đây là Chu Phàm đã dặn dò, dẫu sao cho dù ở núi tuyết, cũng có khả năng gặp phải thí sinh khác, nếu biết là Chu Phàm đệ nhất văn thí, lại chỉ đơn độc một mình, khó tránh khỏi sẽ có ý đồ gì đó.
Chu Phàm đã chuyển hoán Tử Kim Giáp Trụ thành trạng thái dị giáp, dị giáp có thể chống đỡ sự xâm nhập của một số nguyền rủa, độc tố.
Chu Phàm lại phủ lên một tầng chân khí rất dày trên Tử Kim Giáp Trụ, cho dù hắn vừa thử ra, tác dụng của chân khí đối với chống đỡ hàn khí dường như không lớn, nhưng nói không chừng là phòng ngự chân khí của hắn vừa rồi quá mỏng thì sao?
Chu Phàm quyết định tăng thêm chân khí để kiểm tra một chút.
Chu Phàm lại dán mấy đạo phù lục có thể dùng được ở ngoài mặt Tử Kim Giáp Trụ, hắn đã vũ trang đến tận răng mới rụt rè tiến về phía trước.
Trên Đầu vai hắn còn ngồi một Tiểu Tiểu Quyển, đây là Tiểu Quyển trước khi quay về thân thể hắn, hắn bảo Tiểu Quyển lưu lại.
Tiểu Tiểu Quyển là dùng để kiểm tra, nói chung cho dù Tiểu Tiểu Quyển gặp chuyện không may, cũng chỉ là biến về tóc của Tiểu Quyển mà thôi.
Rất nhanh hắn đi lên ba trượng, không có gió tuyết, nhưng Tiểu Tiểu Quyển rất nhanh đã bị đóng băng thành màu băng lam, hóa thành bông tuyết phân tán.
Tâm tình của Chu Phàm trở nên khẩn trương, hắn biết mình lại vượt qua đạo hàn tuyến quái dị đó.
Nhưng lần này hắn không giống như vừa rồi cảm thấy có hàn khí xâm nhiễm.
Ở phương diện này Chu Phàm đủ cẩn thận, hắn kiểm tra thân thể của mình mấy lần, sau khi xác nhận hàn khí thật sự không xâm nhiễm, hắn mới thở phào.