Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1280: Chương 1280: Tuyến không thể vượt qua (2)
Trịnh cung phụng bị thương trong nháy mắt gặp phải nhóm người của Đông Phương Phượng, sớm đã giấu hai tay vào trong tay áo, khí sắc của hắn từ lâu đã khôi phục lại, không khác gì người thường.
Đông Phương Phượng chậm rãi nói:
- Bạch huynh, chúng ta tạm biệt ở đây.
- Cũng được.
Bạch Huyền Ngọc bình tĩnh đáp.
Ba người Bạch Huyền Ngọc lui lại ba trượng.
Đông Phương Phượng rất nhanh liền mang theo người của hắn xoay người rời đi theo phương hướng lúc trước bọn họ đi đến.
- Hi vọng không nhìn thấy Bạch huynh trên núi nữa.
Thanh âm của Đông Phương Phượng từ xa xa truyền đến, ẩn hàm ý uy hiếp.
Bạch Huyền Ngọc biết phương hướng bọn họ rời đi, nếu có thể gặp lại, vậy Đông Phương Phượng sẽ coi đó là một loại khiêu khích.
- Đông Phương huynh cứ yên tâm.
Bạch Huyền Ngọc lớn tiếng cười nói.
Cho đến khi thân ảnh của ba người Đông Phương Phượng biến mất trước mắt bọn họ, nụ cười trên mặt Bạch Huyền Ngọc thu liễm, hắn thấp giọng nói:
- Chúng ta rời khỏi nơi này đã.
Sau khi ba người Đông Phương Phượng rời xa bọn Bạch Huyền Ngọc, lại chạy một lát, sau đó Đông Phương Phượng mới sắc mặt ngưng trọng ngừng lại.
Một lão giả trong hai tùy tùng phía sau hắn quay đầu nhìn, phán đoán:
- Không đuổi theo.
Đông Phương Phượng thở phào, hắn nhìn tùy tùng bên cạnh lão giả, người vốn sinh động lại tiêu tán như bọt biển, rõ ràng là một ảo ảnh.
Hai tùy tùng hắn dẫn theo, có một người khi nhảy qua Thiên Huyễn Sơn Hác đã chết, để không khiến người ta nhìn ra bọn họ đã yếu đi, mới sử dụng phù lục đặc thù huyễn hóa ra một người giả.
Cho nên khi Đông Phương Phượng gặp phải ba người Bạch Huyền Ngọc, kỳ thật tâm thần một mực căng thẳng, sợ Bạch Huyền Ngọc nhìn ra sơ hở, xuất thủ với hắn.
Đương nhiên Đông Phương Phượng cũng không nghĩ tới, bọn Bạch Huyền Ngọc cũng là loại miệng cọp gan thỏ.
Bên kia, sau khi ba người Bạch Huyền Ngọc xác nhận đã an toàn, mới ngừng lại, Hàn cung phụng nói:
- Xem ra bọn Đông Phương Phượng cũng gặp phải phiền phức tương tự như chúng ta.
Đây là chuyện rất dễ có thể phán đoán ra.
Sắc mặt Bạch Huyền Ngọc hơi trầm xuống nói:
- Chỉ là không biết bọn họ đi được bao lâu, hàn tuyến này dường như là vô biên vô hạn.
Bọn họ gọi nó là hàn tuyến.
Phạm vi bao phủ của hàn tuyến rộng lớn tới vượt xa tưởng tượng của bọn họ.
Loại kiểm tra này của bọn họ chỉ biết được duy nhất một tin tức có giá trị: Hàn tuyến này không phải thẳng tắp, mà là nhấp nhô bất định.
Hàn tuyến này có khả năng bao phủ cả Thiên Huyễn Tuyết Sơn, vậy tất cả thí sinh hoặc sớm hoặc muộn đều sẽ gặp phải hàn tuyến này, mà không chỉ là khu vực này của bọn họ, vừa nghĩ như vậy Bạch Huyền Ngọc cảm thấy trong lòng thư thái hơn rất nhiều.
- Hiện tại chúng ta phải làm gì?
Trịnh cung phụng không nhịn được mở miệng hỏi.
Kỳ thật trong lòng hắn muốn nói là đã không thể vượt qua hàn tuyến này, còn không bằng dứt khoát rời khỏi cho xong.
- Ta sẽ không từ bỏ.
Thanh âm của Bạch Huyền Ngọc biến thành lạnh lùng mà kiên định.
- Nhưng chúng ta nên ứng phó hàn tuyến như thế nào?
Hàn cung phụng nhíu mày hỏi.
Hắn đã sinh ra ý lui.
- Ta cũng không có biện pháp.
Bạch Huyền Ngọc lắc đầu nói:
- Nhưng hàn tuyến này đã là nhấp nhô bất định, vậy chúng ta có thể vừa đi vừa thăm dò cực hạn của nó, nếu gặp phải rét lạnh quỷ dị đó xâm nhập, chúng ta sẽ lui lại, đổi một chỗ thăm dò khác.
- Có thể đi được trượng nào hay trượng nấy.
Đã đến loại độ cao này, mỗi một trượng đều có thể sẽ khiến thứ hạng của hắn cao hơn người khác.
Bạch Huyền Ngọc tin, bọn họ không có biện pháp, Đông Phương Phượng cũng sẽ không có biện pháp, nếu không cũng sẽ không một mực di động ngang như vậy.
- Làm như vậy quá tốn thời gian, lại có thể trèo lên được bao nhiêu trượng?
Hàn cung phụng thở dài, hắn không quá muốn đi tiếp.
Bởi vì ở lại Thiên Huyễn Tuyết Sơn là chuyện rất nguy hiểm, quái quyệt không bởi vì bọn họ trèo lên bị hạn chế mà không công kích bọn họ, bọn họ đi ngang không ngừng thăm dò, nói không chừng vẫn có thể tiếp tục gặp phải tiểu đội thí sinh bị hàn tuyến ngăn cản khác.
Bọn họ đã thiếu một Trịnh cung phụng có thể đối địch, vạn nhất bị người nhìn ra, nguy hiểm sẽ tăng gấp bội.
Mấy vấn đề này Bạch Huyền Ngọc cũng biết rõ, nhưng hắn vẫn không muốn từ bỏ nói: