Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1279: Chương 1279: Tuyến không thể vượt qua
- Thứ nguy hiểm trên thế gian không chỉ là quái quyệt, chỗ nguy hiểm của hiểm địa cũng không chỉ là quái quyệt, còn bởi vì dị hoá đặc thù này, thứ không nhìn thấy đó… Có thể là một nguy hiểm chưa ai biết ở Thiên Huyễn Tuyết Địa, so với Thiên Huyễn Sơn Hác, ác mộng của núi tuyết cũng không kém hơn là bao.
Hàn cung phụng thở dài nói.
Bạch Huyền Ngọc và Trịnh cung phụng đều hơi sửng sốt, nhưng đối với lời nói của Hàn cung phụng, bọn họ cũng không khỏi không tin.
Giải thích này rất hợp lý.
- Lời nói của Hàn cung phụng có lý, nơi này chính là Thiên Huyễn Tuyết Sơn, xuất hiện nguy hiểm kỳ dị gì cũng không kỳ quái.
Bạch Huyền Ngọc nghĩ một chút rồi nói:
- Ta không rõ, lúc trước rõ ràng ở vị trí mười trượng bên trên mới xuất hiện rét lạnh, vì sao chúng ta vẫn tới vị trí trước đó, chỉ đi được năm trượng, chẳng lẽ…
- Thứ này còn có thể di động.
Bạch Huyền Ngọc đưa ra đáp án của mình.
Vì vậy ba người lại lui mấy bước.
- Thứ phía trước không nhìn thấy không sờ được, lại nguy hiểm như vậy, vậy chúng ta vòng qua nó.
Bạch Huyền Ngọc lại nói.
Thứ phía trước cho dù nguy hiểm tới mấy, nhưng chỉ cần không có trí tuệ, sẽ không chủ động công kích người, nhưng bọn họ có thể vòng qua nó tiếp tục đi tới.
Hai người Hàn Trịnh không có ý kiến.
Ba người bắt đầu đi về bên trái, nhưng sau nửa canh giờ, bọn họ không thể không ngừng lại.
Bởi vì tình huống ác liệt nhất đã phát sinh, ở đoạn thời gian này, bọn họ cứ cách một đoạn cự ly lại thử trèo lên trên, nhưng đều gặp phải cực hàn quỷ dị đó.
- Không thể vòng qua, không phải nó di động theo chúng ta, chỉ là phạm vi lớn hơn chúng ta tưởng tượng, thậm chí bao quanh cả Thiên Huyễn Tuyết Sơn, chúng ta chỉ là tốn công vô ích.
Sắc mặt Hàn cung phụng lạnh lùng nói.
Kết quả này kỳ thật trước khi bọn họ thử cũng đã lờ mờ có suy đoán, dẫu sao bọn họ biết thứ phía trước dường như có thể di động.
Trong lòng Trịnh cung phụng mừng rỡ, không thể đi tới, nhưng bọn họ có thể quay về, nhưng hắn không dám lộ ra một chút vui sướng, sợ chọc giận Bạch Huyền Ngọc.
- Chúng ta lại thử thêm nửa canh giờ.
Bạch Huyền Ngọc không cam lòng nói.
Hàn cung phụng hơi gật đầu đồng ý.
Về phần trạng thái hiện tại của Trịnh cung phụng, ý kiến của hắn đương nhiên không quan trọng.
Ba người tiếp tục di động về bên trái.
Cho dù không phải tiếp tục leo lên trên, chỉ là di động sang bên trái, cũng sẽ gặp phải một số nguy hiểm quái quyệt mang đến.
Nhưng những nguy hiểm này đều được thanh trừ dưới sự liên thủ của hai người Bạch Huyền Ngọc và Hàn cung phụng.
Nhưng mỗi lần bọn họ thử đi lên trên, đều sẽ chạm đến rét lạnh ngay cả chân khí cũng không thể phòng ngự đó.
Điều này khiến sắc mặt Bạch Huyền Ngọc càng lúc càng trầm thấp.
Khi gần đi hết nửa canh giờ, ba người Bạch Huyền Ngọc gặp một tiểu đội thí sinh.
Là Đông Phương Phượng của Đông Phương gia là hai tùy tùng của hắn.
Khi Hai nhóm người gặp mặt đều hơi biến sắc.
Nhất là bên Bạch Huyền Ngọc, lại lộ ra khẩn trương, bởi vì Trịnh cung phụng bị trọng thương, có thể đánh nhau chỉ có Bạch Huyền Ngọc và Hàn cung phụng.
Mà Đông Phương Phượng là thiên tài mạnh nhất trong thế hệ trẻ tuổi của Đông Phương gia, so với Bạch Huyền Ngọc còn mạnh hơn một bậc.
Về phần hai tùy tùng mang theo cũng là hai cung phụng hàng đầu của Đông Phương gia.
Gặp phải như vậy, cho dù bọn Bạch Huyền Ngọc không bị thương tối đa cũng chỉ có thể làm được toàn thân trở ra, muốn thắng căn bản là chuyện không thể.
Mấu chốt hơn là thành tích văn thí của Đông Phương Phượng lần này chỉ xếp thứ mười lăm, Bạch Huyền Ngọc xếp cao hơn hắn, Bạch Huyền Ngọc chính là một chướng ngại vật để Đông Phương Phượng tiến vào lớp chữ Giáp.
Hai nhóm người cách nhau một đoạn cự ly, lạnh lùng giằng co.
- Đông Phương huynh.
Bạch Huyền Ngọc hít sâu một hơi, gượng cười, phá đi sự trầm mặc giữa bọn họ.
- Bạch huynh, khéo thế.
Đông Phương Phượng bình tĩnh nói, gương mặt hắn hơi đen, không có đặc trưng tướng mạo thanh ngọc thể của Đông Phương gia, bởi vì huyết mạch quyệt nhân của hắn sớm đã ẩn vào trong cơ thể.
- Có phải Đông Phương huynh gặp rét lạnh quỷ dị tập kích, cho nên muốn vòng qua nó không?
Mắt Bạch Huyền Ngọc lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn bỗng nhiên mở miệng hỏi.
Nếu không thì không thể nói thông vì sao Đông Phương Phượng lại di động ngang giống như bọn họ.
- Bạch Huyền Ngọc, giữa tiểu đội và tiểu đội là không thể cung cấp bất kỳ trợ giúp gì, nếu ta trả lời ngươi, có lẽ sẽ vi phạm quy củ của lời thề, Huyền Quang Ngọc Phù vỡ vụn, từ đó mà bị đào thải.
Đông Phương Phượng cười lạnh một tiếng,
- Thu hồi những tiểu kỹ xảo này của ngươi đi.
- Ta cũng thiếu chút nữa thì quên, xin Đông Phương huynh thứ tội, chỉ là vô tâm lỡ lời.
Bạch Huyền Ngọc cười nói xin lỗi.
Đông Phương Phượng lại liếc hai người Hàn Trịnh ở phía sau Bạch Huyền Ngọc.