Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1278: Chương 1278: Hàn bệnh (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Bạch Huyền Ngọc không để ý đến lời nói của Trịnh cung phụng, mà là cúi đầu suy nghĩ, một lát sau, hắn mới chắp tay trịnh trọng nói:

- Trịnh cung phụng, ta vẫn muốn đi tiếp, ngươi một mình xuống núi có được không?

Muốn hắn một mình lên đường, Bạch Huyền Ngọc không muốn, Hàn cung phụng phải giúp hắn, hắn sẽ không để Hàn cung phụng cùng Trịnh cung phụng xuống núi.

Cho nên hắn mới hỏi như vậy.

Trịnh cung phụng cảm thấy trong lòng rét lạnh, nhưng Bạch Huyền Ngọc làm ra lựa chọn máu lạnh như vậy, hắn cũng không kỳ quái, nhưng khi phát sinh ở trên người hắn, hắn vẫn khó tránh khỏi cảm thấy uất nghẹn.

Bảo hắn một mình xuống núi, điều này thật sự quá nguy hiểm, nhưng hắn lại hiểu Bạch Huyền Ngọc sẽ không nhượng bộ, Trịnh cung phụng cảm thấy có chút ngỡ ngàng, không biết nên làm thế nào cho phải, chẳng lẽ hắn phải chết ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn này sao?

Bạch Huyền Ngọc đương nhiên biết nộ khí trong lòng Trịnh cung phụng, nhưng hắn không thể không làm ra lựa chọn như vậy.

Mi mắt Hàn cung phụng rủ xuống, giống như đang ngủ, thế gia vô tình, hắn đã sớm biết, Bạch Huyền Ngọc có thể từ bỏ Trịnh cung phụng, tất nhiên cũng sẽ từ bỏ hắn, nhưng vậy thì sao, Bạch gia cung phụng hắn, nếu không có nguy cơ sinh tử, hắn cũng chỉ có thể tận lực giúp Bạch Huyền Ngọc.

Về phần Trịnh cung phụng chỉ có thể tự cầu nhiều phúc.

- Trịnh cung phụng, mong ngươi lượng giải, danh ngạch lớp chữ Giáp thật sự quá quan trọng đối với Bạch gia chúng ta.

Bạch Huyền Ngọc nghĩ một chút lại nói:

- Nếu ngươi cảm thấy xuống núi khó, vậy có thể tiếp tục leo lên với chúng ta, nếu thật sự không thể đi lên nữa, chúng ta sẽ cùng nhau trở về.

- Nhưng trên đường đi lên trên, ngươi phải tận lực chiếu cố bản thân, chúng ta có đôi lúc chưa chắc đã có thể chiếu cố được ngươi.

Ý của Bạch Huyền Ngọc rất rõ ràng, Trịnh cung phụng có thể cùng theo lên núi, nhưng hắn sẽ không bỏ ra quá nhiều tinh lực để chiếu cố Trịnh cung phụng, để mặc Trịnh cung phụng tự sinh tự diệt.

Trịnh cung phụng yên lặng ân cần thăm hỏi cả nhà Bạch Huyền Ngọc một lượt, đi xuống đi lên đều có phiêu lưu, hắn nghĩ một chút cười khổ nói:

- Ta cũng biết chỗ khó xử của thiếu chủ, ta quyết định theo thiếu chủ, các ngươi không cần để ý tới ta, nếu ta không theo kịp bước chân của các ngươi, các ngươi có thể từ bỏ ta.

- Trịnh cung phụng, ngươi cứ yên tâm, Bạch Huyền Ngọc ta nhất định nghĩ cách tận lực bảo vệ ngươi.

Bạch Huyền Ngọc nói những lời xã giao nghĩ một đằng nói một nẻo.

Sau khi quyết định, Trịnh cung phụng lại từ trong túi lấy ra thuốc chữa thương nuốt vào, khí sắc của hắn biến thành tốt hơn không ít.

Bạch Huyền Ngọc và Hàn cung phụng nhìn nhau một cái, bắt đầu leo lên trên.

Trịnh cung phụng đi theo phía sau hai người, thay bọn họ nhìn chằm chằm phạm vi sau lưng.

Ba người đều rụt rè cẩn thận, quái quyệt trốn trong chỗ tối đó khẳng định vẫn chưa rời khỏi.

Tâm tư của Trịnh cung phụng chuyển động, hắn nghĩ liệu Bạch Huyền Ngọc có vì vậy mà giết hắn không?

Nhưng rất nhanh hắn lại phủ định cách nghĩ này, bởi vì Hàn cung phụng vẫn ở đây.

Bạch Huyền Ngọc không thể giết chết Hàn cung phụng, cũng không dám giết hắn, làm như vậy sẽ chỉ hủy danh dự của Bạch gia.

Cho dù Hàn cung phụng đáp ứng Bạch Huyền Ngọc sẽ không nói ra, Bạch Huyền Ngọc cũng không thể tin Hàn cung phụng được.

Bạch Huyền Ngọc không dám giết hắn, hắn mới dám đi theo.

Những suy nghĩ này đều được Trịnh cung phụng nghĩ tới một lần, đi lên đương nhiên nguy hiểm, nhưng đi lên ít nhất còn có hai người Bạch Huyền Ngọc.

Bọn họ chỉ leo lên năm trượng, lại cảm thấy loại rét lạnh cho dù là chân khí cũng không thể phòng ngự.

Điều này khiến ba người Bạch Huyền Ngọc lập tức lui về phía sau, cho đến khi không còn rét lạnh, bọn họ mới dừng chân.

Bọn họ cảnh giác nhìn quét xung quanh, vẫn không nhìn thấy bóng dáng của quái quyệt.

Ba người cũng không dám lơ là, vừa cảnh giới vừa kiểm tra chỗ mấu chốt như máu trong cơ thể mình, sau khi phát hiện không có gì dị thường, mới thở phào.

- Đều cẩn thận một chút, dường như chỉ có một đoạn thời gian rơi vào rét lạnh đó mới bị hàn khí xâm nhập.

Hàn cung phụng nhắc nhở.

Ba người dừng chân một lúc, vẫn không có bất kỳ phát hiện gì.

Bọn họ thử đi mấy bước, lại cảm thấy loại rét lạnh này, lại vội vàng lui về.

Ba người kinh ngạc, bọn họ lờ mờ cảm thấy dường như có một tuyến vô hình chắn trước mặt bọn họ.

Tuyến đó rét lạnh mà quỷ dị, một khi lướt qua tuyến đó sẽ không thể không đối mặt với tử vong.

- Không phải quái quyệt.

Hàn cung phụng bỗng nhiên mở miệng nói.

Bọn họ đã ở đây giằng co lâu như vậy, nếu có quái quyệt nhằm vào bọn họ, không thể hiện tại vẫn không phát hiện ra một chút dấu hiệu nào.

Hàn cung phụng mới phán đoán như vậy.

- Không phải quái quyệt, vậy là gì?

Bạch Huyền Ngọc nhìn về phía trước, hắn có chút lo lắng.

Thiên Huyễn Sơn Hác và ác mộng đều không cản được bọn họ, phía trước rốt cuộc có gì?

Nếu không giải quyết được, bọn họ không thể không dừng lại ở nơi này.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...