Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1277: Chương 1277: Hàn bệnh

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Nhưng ta dám khẳng định ta thật sự không sao.

Trịnh cung phụng nhắc lại.

- Trước khi được cho phép, ngươi không được tới gần chúng ta, xin Trịnh cung phụng lượng giải.

Bạch Huyền Ngọc thản nhiên nói.

- Ta hiểu rồi.

Trịnh cung phụng không tức giận, bởi vì ở ngoài hoang dã này, đây là cách làm thường thấy của võ giả.

- Ngươi nói cho chúng ta một chút, vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hàn cung phụng hỏi.

- Ta cũng không biết.

Đau đớn ở ngón tay gãy sau khi được Trịnh cung phụng đổ lên dược phấn, đã vơi đi không ít, vẻ mặt hắn chua chát lắc đầu.

Tay trái tương đương với đã phế, cho dù cảnh giới tu vi vẫn còn, nhưng thực lực của hắn khó tránh khỏi sẽ suy giảm, sau khi trở về, sợ rằng vị trí cung phụng của Bạch gia cũng không ngồi vững.

- Ta chỉ là cảm thấy cực lạnh, cả người giống như bị đóng băng vậy, ta không nhịn được thổi hơi vào lòng bàn tay, kết quả thì các ngươi cũng biết rồi.

Trịnh cung phụng miêu tả lại chuyện phát sinh lúc ấy.

- Trừ lạnh ra, trong cơ thể ngươi không có bất kỳ chỗ nào dị thường à?

Sắc mặt Hàn cung phụng nghiêm túc hỏi:

- Ngươi nghĩ cho kỹ đi, đừng có bất kỳ giấu giếm gì, ngươi phải hiểu, che giấu đối với ngươi cũng không có bất kỳ ích lợi gì, ngược lại có khả năng sẽ hại ngươi.

Trịnh cung phụng trầm mặc một lúc, hắn kiên định lắc đầu:

- Ta đương nhiên hiểu giấu giếm đối với ta là không có bất kỳ lợi ích gì, ta sẽ không giấu giếm, nhưng thật sự chỉ có rét lạnh, ta không còn cảm thấy điều gì dị thường.

Lời này khiến Bạch Huyền Ngọc và Hàn cung phụng ngơ ngác nhìn nhau.

- Hàn cung phụng, ngươi xem thế này là sao?

Bạch Huyền Ngọc mở miệng hỏi.

Trong ba người, Hàn cung phụng là lớn tuổi nhất, kiến thức cũng là Hàn cung phụng rộng nhất.

Hàn cung phụng trầm ngâm một chút nói:

- Có lẽ là quái quyệt đặc thù nào đó am hiểu sử dụng rét lạnh để công kích người.

Hàn cung phụng vừa dứt lời, Trịnh cung phụng biến sắc, nôn ra ngụm máu.

Ngụm máu đen Trịnh cung phụng phun ra, rải xuống tuyết trắng trở nên đặc biệt rõ ràng.

Điều này khiến Bạch Huyền Ngọc và Hàn cung phụng đều hơi biến sắc, nhưng Trịnh cung phụng không tới gần, bọn họ mới cố nén xung động tiếp tục lui về phía sau.

Sắc mặt Trịnh cung phụng tái mét, hắn không nhìn Bạch Huyền Ngọc và Hàn cung phụng, mà là khoanh chân ngồi trên núi đá, vận chuyển chân khí kiểm tra thân thể.

Lúc trước Trịnh cung phụng đã kiểm tra một lần, nhưng hắn không phát hiện thân thể của mình có bất kỳ điều gì dị thường.

Lần này lại toàn lực vận chuyển chân khí, trong thân thể hắn có từng dòng sương khí màu trắng trào ra.

Hắn đột nhiên mở mắt, trong miệng lại liên tục phun ra ba ngụm máu đen.

Máu đen rải lên bùn núi, hóa thành khí xanh tản đi.

Sau khi phun ra ba ngụm máu đen, sắc mặt Trịnh cung phụng từ xanh chuyển trắng, khí thế cả người hắn đều biến thành uể oải, chỉ giữ lại được một tầng chân khí mỏng manh để chống đỡ sự xâm nhập của rét lạnh.

- Trịnh cung phụng?

Trên mặt Bạch Huyền Ngọc lộ ra một tia sợ hãi, hỏi dò.

- Hàn khí độc quá.

Thanh âm của Trịnh cung phụng mong manh:

- Thiếu chủ, Hàn cung phụng, không ngờ hàn khí này trốn trong máu của ta, vừa rồi mới bức được ra.

Lời này của Trịnh cung phụng khiến sắc mặt hai người Bạch Huyền Ngọc đại biến, bọn họ vội vàng vận chuyển chân khí kiểm tra máu của mình, sau khi phát hiện không sao, hai người bọn họ mới thở phào.

Bọn họ đều đã sớm qua Hoán Huyết Đoạn, thay máu cũ đổi máu mới, máu có thể tích trữ chân khí vốn vô cùng cường đại, nhưng máu của Trịnh cung phụng vẫn bị hàn khí xâm nhập, không thể không nói, đó là một chuyện rất hiếm lạ.

Hàn khí có thể trong vô thanh vô tức làm được điểm này, có thể nói là vô cùng lợi hại.

- Trịnh cung phụng, thương thế của ngươi thế nào rồi?

Bạch Huyền Ngọc lại nhíu mày hỏi.

- Chỉ sợ ta phải xuống núi rồi.

Trịnh cung phụng cười khổ nói.

Tay trái của hắn đã phế, hiện tại lại bởi vì cường hành bức ra hàn khí, có thể nói là bị thương không nhẹ.

Nghe thấy Trịnh cung phụng muốn xuống núi, sắc mặt Bạch Huyền Ngọc biến thành vi diệu, hắn cảm thấy có chút khó xử, hiện tại mới được hai ngàn hai trăm năm mươi trượng, hắn không muốn cứ vậy từ bỏ.

Chỉ cần giải quyết được quái quyệt ở trong chỗ tối công kích bọn họ, có thể tiếp tục leo lên trên.

Hàn cung phụng không nói gì, bởi vì hắn có thể tiếp tục theo Bạch Huyền Ngọc leo lên, cũng có thể lập tức từ bỏ xuống núi.

Trịnh cung phụng nhận thấy Bạch Huyền Ngọc đang do dự, hắn vội vàng khuyên nhủ:

- Thiếu chủ, hiện tại chúng ta đạt tới độ cao này đã được rồi, quái quyệt đó là bộ dạng gì đến bây giờ chúng ta vẫn chưa thấy, ta bị thương như vậy, nếu lại cường hành đi lên, vậy quá mạo hiểm.

Trịnh cung phụng nói như vậy là cũng có tư tâm, bởi vì hắn xuống núi với loại tình huống này, sợ rằng rất khó an toàn ra khỏi Thiên Huyễn Tuyết Sơn, hắn muốn hai người Bạch Huyền Ngọc cùng rời khỏi với hắn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...