Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1276: Chương 1276: Hàn thương
Hai ngàn chín trăm trượng là giới tuyến mà Bạch lão gia tử đã vạch sẵn cho bọn họ.
- Như vậy là tốt nhất.
Hàn cung phụng trầm giọng nói.
Trịnh cung phụng cười trừ một tiếng, không dám nhiều lời.
Ba người Bạch Huyền Ngọc tiếp tục leo lên trên, Bạch lão gia tử nói lên đỉnh có nguy hiểm lớn, nhưng ngay cả Bạch lão gia tử cũng không dám xác nhận trên đỉnh núi rốt cuộc tồn tại gì, cách nói này chỉ là lưu truyền giữa võ giả.
Nhưng không lửa thì sao có khói, Bạch Huyền Ngọc một mực bọn tin chắc không nghi ngờ lời Bạch lão gia tử nói, hai ngàn chín trăm trượng, bất kể thành tích thế nào, bọn họ cũng phải xuống núi.
Có điều hôm nay khẳng định là không thể đạt tới.
Trên núi càng lúc càng lạnh, ba người bọn họ sớm đã bị bức cho phải vận chuyển chân khí, hình thành một tầng lồng phòng hộ bằng chân khí ở ngoài thân thể để chống đỡ loại khốc hàn này, khốc hàn đã làm chậm lại bước chân của bọn họ rất nhiều.
Cho dù hiện tại không có gió tuyết, bọn họ cũng cảm thấy loại rét lạnh không chỗ nào không có, rét lạnh dường như có thể chui qua lồng phòng hộ chân khí mà lọt vào.
Có điều đây là một loại ảo giác.
Nhưng ảo giác dường như biến thành càng lúc càng chân thực, nam tử trung niên họ Trịnh trong lúc hít thở, cái lạnh dường như sinh thành trong phế phủ, toàn thân hắn run lên, hỏi:
- Các ngươi có cảm thấy lạnh không?
Khi hắn hỏi câu này, còn cảnh giác quan sát khí cụ phù lục phòng ngự nguyền rủa, độc tố trên người mình, sau khi xác nhận không có gì dị thường, mới thở phào.
- Ngươi cũng cảm thấy lạnh à?
Lão giả hơi sửng sốt hỏi.
Hiển nhiên lão giả cũng cảm thấy lạnh.
Sắc mặt Bạch Huyền Ngọc khẽ biến, bởi vì hắn cũng đã phát hiện được rét lạnh, loại rét lạnh này rất nhẹ, nhưng hắn chính là có thiên phú quyệt nhân Băng Sương Chi Phế của Bạch gia, Băng Sương Chi Phế khiến cho thể chất của hắn vốn có thể chống đỡ rét lạnh, hắn lại kèm thêm phòng hộ chân khí, lại vẫn bất tri bất giác cảm thấy rét lạnh.
- Có chút không đúng.
Bạch Huyền Ngọc dừng chân, trên mặt lộ ra vẻ cảnh giác.
Hai vị cung phụng của Bạch gia đều hiểu ý, ba người đứng thành hình chữ phẩm, bắt đầu quan sát biến hóa xung quanh, phòng ngừa quái quyệt tập kích.
- Không đúng, càng lúc càng lạnh, cho dù là phòng ngự chân khí dày tới mấy cũng không có tác dụng gì.
Trịnh cung phụng lại run rẩy nói.
- Chúng ta lui về phía sau đã.
Hàn cung phụng thấp giọng nói, loại rét lạnh này dường như là chân khí cũng không thể phòng ngự được, rất cổ quái.
Bạch Huyền Ngọc vừa định gật đầu đáp ứng, lúc này Trịnh cung phụng bởi vì rét lạnh đột nhiên mà ập tới, hai tay co lại, hắn thổi hơi nóng vào tay mình.
Nhưng vừa thổi một hơi, năm ngón tay trái của Trịnh cung phụng đứt từng khúc, lập tức hàn sương hóa, hóa thành bông tuyết tản đi theo gió nhẹ trong núi.
Tất cả đều lộ ra rất đột ngột.
Trên mặt Bạch Huyền Ngọc và lão giả Hàn cung phụng lộ ra vẻ sợ hãi, bọn họ lập tức tách ra, bay ngược xuống dưới núi, rời xa Trịnh cung phụng.
Trịnh cung phụng đờ đẫn một chút, hắn mới hậu tri hậu giác phát ra tiếng hét thê lương.
Hắn vừa hét vừa lui về phía sau.
- Bình tĩnh, bảo trì cự ly với chúng ta.
Hàn cung phụng thấy cự ly giữa Trịnh cung phụng và bọn họ bị kéo gần, quát lạnh nói.
Tốc độ của Trịnh cung phụng khựng lại, một tia lý trí còn sót lại khiến hắn bảo trì cự ly với hai người Bạch Huyền Ngọc và Hàn cung phụng.
Ba người vừa lui đã lui đến ngoài mười trượng.
Bạch Huyền Ngọc và Hàn cung phụng đứng trên một khối đá nhô ra, bọn họ nhìn nhau, xác nhận rét lạnh trên người đã biến mất.
Trịnh cung phụng thì đứng lại trên tảng đá ở trên bọn họ một trượng.
- Chắc là được rồi.
Bạch Huyền Ngọc vừa nói, vừa từ trong phù đại lấy ra một bình thuốc, từ trong bình thuốc đổ ra đan dược ăn vào, đây là linh dược hắn mang theo để giải trừ nguyền rủa độc tố.
Hàn cung phụng và Trịnh cung phụng cũng vậy, đều người thì dán phù, người thì phục dụng đan dược.
Dẫu sao rét lạnh đã biến mất, chưa chắc đã đại biểu cho an toàn rồi.
Bọn họ rất sợ trúng phải nguyền rủa hoặc kịch độc nào đó.
Bạch Huyền Ngọc một mực nhìn chằm chằm Trịnh cung phụng bởi vì năm ngón tay trái đã gãy mà lộ ra động tác có chút vụng về.
Hàn cung phụng cũng đề phòng Trịnh cung phụng.
Thân thể của Trịnh cung phụng xuất hiện dị thường, vậy rất có thể đã bị quái quyệt xâm nhiễm.
Nếu không cứu được, Bạch Huyền Ngọc và Hàn cung phụng sẽ không chút do dự vứt bỏ Trịnh cung phụng.
Vết thương ở tay trái của Trịnh cung phụng vẫn bao phủ bông tuyết màu lam nhạt, lộ ra có chút quỷ dị.
Trịnh cung phụng cũng cảm thấy cái nhìn chăm chú của đồng bạn, hắn vội vàng lắc đầu nói:
- Cơ thể của ta không có gì dị thường.
Đau đớn từ ngón tay gãy truyền đến vẫn chưa hết, khiến cho khi Trịnh cung phụng nói ra lời này vẻ mặt rất dữ tợn.
- Không phát hiện dị thường, không có nghĩa là không có dị thường.
Da trên mặt Hàn cung phụng run lên, nói.