Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1275: Chương 1275: Ta có một giấc mộng (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm sớm đã quen rồi, hắn và Tiểu Quyển vội vàng ăn một chút đồ, mới ra khỏi sơn động.

Gió tuyết đã ngừng lại, trên một số tảng đá nhô ra treo từngcột băng sắc bén.

Mặt trời chiếu lên trên núi, cũng không thể xua đi hàn ý rất sâu đó.

- Chủ nhân à chủ nhân, ta nói với ngươi nhé, tối hôm qua ta nằm mơ.

Tiểu Quyển ngồi trên đầu vai Chu Phàm, nàng nhìn vách núi phía dưới chu miệng nói.

- Mơ gì? Chẳng lẽ ngươi cũng bị Hãi Mộng Chi Hoàn ảnh hưởng à?

Sắc mặt Chu Phàm nghiêm lại hỏi.

Quái quyệt bình thường đều sẽ không chịu ảnh hưởng của Hãi Mộng Chi Hoàn, nhưng có một số việc vẫn khó nói, dẫu sao Tiểu Quyển chính là cùng một nhịp thở với hắn, nói không chừng cũng bởi vậy mà chịu ảnh hưởng của Hãi Mộng Chi Hoàn.

- Không biết có phải ảnh hưởng của Hãi Mộng Chi Hoàn không.

Tiểu Quyển có chút buồn bực nói:

- Ta ngủ mơ ta biến thành nam nhân.

Sắc mặt Chu Phàm cứng lại,

- Mơ quái quỷ gì thế?

Hắn nghĩ đến giấc mộng của mình, tiểu nam hài áo đỏ đó gọi hắn là tỷ tỷ…

- Đừng lo, mơ lúc không chuẩn.

Chu Phàm an ủi Tiểu Quyển, cũng an ủi mình.

- Vạn nhất là thật thì sao?

Tiểu Quyển thở dài.

- Sao có thể như vậy được?

Chu Phàm cười nhạo:

- Ngươi nói cho ta nghe một chút đi, ngươi ở trong mộng là bởi vì sao mà biến thành nam nhân?

- Chắc không thể vô duyên vô cớ biến thành nam nhân chứ?

Tiểu Quyển ấp úng nói:

- Ta nhớ ta ở trong mộng ăn một cái chân vịt, sau đó lại đột nhiên biến thành nam nhân.

- Ăn chân vịt biến thành nam nhân…

Chu Phàm mãi lâu sau vẫn không nói gì,

- Sau này ngươi ăn ít chân vịt một chút.

- Không được, ta thà biến thành nam nhân, cũng phải ăn chân vịt.

Tiểu Quyển bi phẫn nói.

Chu Phàm:

- ….

Ta đúng là đồ ngốc, vì sao ta lại thảo luận loại vấn đề với kẻ không não như Tiểu Quyển…

Chu Phàm không nói nữa, mà là ra sức leo lên.

- Bao nhiêu trượng rồi?

Bạch Huyền Ngọc quay đầu hỏi nam tử trung niên bên cạnh mình.

Hai tùy tùng hắn mang theo đều là cao thủ của Bạch gia, danh ngạch lớp chữ Giáp lần này, Bạch gia có thể nói đã đặt hết hi vọng lên trên người Bạch Huyền Ngọc.

Nếu Bạch Huyền Ngọc có thể tiến vào lớp chữ Giáp, Bạch gia trong mười năm tương lai không nói là có thể vượt qua Trương Lý gia, nhưng tuyệt đối có thể từ vị trí thứ tư nhảy lên tới vị trí thứ hai.

Tiền đề là ba nhà khác không có đệ tử có thể tiến vào lớp chữ Giáp, về phần Trương Lý gia Trương Lý Tiểu Hồ, nếu không có gì bất ngờ, vậy khẳng định có thể chiếm một danh ngạch.

Lần sát hạch này đối với Bạch Huyền Ngọc mà nói cũng rất quan trọng, nếu hắn có thể tiến vào lớp chữ Giáp, trước tiên không nói có thể có được tài nguyên của lớp chữ Giáp, vị trí gia chủ đời sau kiểu gì cũng là của hắn.

Cho nên Bạch Huyền Ngọc chỉ cho phép mình thắng không được phép thua.

Nhưng thành tích văn thí của hắn chỉ là thứ mười, không tốt cũng không kém, võ thí vẫn phải nỗ lực rất nhiều mới được.

- Hai ngàn hai trăm trượng.

Nam tử trung niên một mực nhớ kỹ độ cao, hắn trả lời.

Trên mặt Bạch Huyền Ngọc lộ ra nụ cười, gật đầu, hắn lại nói:

- Không biết thí sinh khác đã đến độ cao nào rồi?

Trên đường đi, trừ gặp phải Hùng Phi Tú khá là uất nghẹn ra, nhưng sau khi thoát khỏi sự truy tung của Hùng Phi Tú mà lên núi, vận khí của bọn họ coi như không tồi, không gặp phải nguy hiểm quá lớn.

- Chắc không có mấy người thành tích có thể so với thiếu chủ hiện tại.

Nam tử trung niên cười nói.

Bọn họ không thể thông qua Tiêu Tức Phù liên hệ với ngoại giới, bằng không sẽ bị tính là dựa vào lực lượng của ngoại giới, đến lúc đó Huyền Quang Ngọc Phù trên người Bạch Huyền Ngọc sẽ trực tiếp vỡ tan, mất đi tư cách sát hạch.

Thí sinh khác cũng vậy.

Cho nên trừ thành tích của mình rồi, rất khó biết được thí sinh khác rốt cuộc đi được bao cao.

Nhưng hai ngàn hai trăm trượng, cho dù cách đỉnh núi cũng chỉ là tám trăm trượng, đây là độ cao mà chỉ có một số ít thí sinh có thể đạt tới.

Lời nói nịnh hót của nam tử trung niên khiến Bạch Huyền Ngọc mừng thầm, có điều hắn vẫn bình tĩnh nói:

- Không thể lơ là, chúng ta phải tiếp tục đi lên trên, mới có thể kéo giãn ưu thế với những người đó.

- Thiếu chủ nói cực đúng.

Lão giả một mực không mở miệng hơi gật đầu.

- Nói không chừng chúng ta có thể lên đỉnh.

Nam tử trung niên cười nói.

- Không thể lên đỉnh.

Ánh mắt lão giả biến thành nghiêm khắc:

- Ngươi quên lời dặn dò của lão gia tử rồi à?

Nam tử trung niên câm như hến.

trước khi xuất phát, Bạch lão gia tử từng dặn dò mấy lần, cho dù có cơ hội lên đỉnh, cũng không thể lên đỉnh, lên đỉnh có lẽ sẽ có nguy hiểm rất lớn.

- Hàn cung phụng cứ yên tâm, Trịnh cung phụng chỉ là nói đùa mà thôi.

Bạch Huyền Ngọc lắc đầu:

- Chúng ta sẽ không lên đỉnh, nếu có thể đi đến hai ngàn hai ngàn chín trăm trượng, chúng ta sẽ quay lại, nhiều thêm một trượng cũng không đi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...