Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1274: Chương 1274: Ta có một giấc mộng
- Ta không giết được ngươi, ta ở lại đây cũng không có ý nghĩa, cho nên đêm nay sẽ là lần gặp mặt cuối cùng của ta và ngươi, lần sau gặp lại chắc phải một đoạn thời gian rất dài nữa.
Mắt tiểu nam hài áo đỏ trở nên tang thương, thanh âm của hắn tràn ngập cảm khái.
- Ngươi có thể ôm ta một cái không?
Tiểu nam hài áo đỏ nói rất thoải mái, hắn dường như chỉ đang đề xuất một yêu cầu rất tầm thường.
Đương nhiên không thể… Chu Phàm há miệng vốn định cự tuyệt, nhưng hắn phát hiện thân thể của mình cứng lại, hắn không thể nhúc nhích.
Tiểu nam hài áo đỏ đi tới, Chu Phàm phát hiện hai tay mình dang ra, ôm tiểu nam hài áo đỏ vào trong lòng.
Chu Phàm cảm thấy rùng mình, áo đỏ hai tay hắn chạm tới giống như hàn băng vạn năm không tan, âm hàn đang ăn mòn hắn.
Chu Phàm phát hiện thân thể của mình biến thành mơ hồ, hắn cúi đầu nhìn tiểu nam hài áo đỏ bị mình ôm, trong lòng thầm lẩm bẩm:
- Ta cứ coi như ôm một tiểu hài tử đi, không tính là gì cả.
- Xem ra ngươi thật sự cái gì cũng quên rồi, tỷ tỷ…
Tiểu nam hài lẩm bẩm.
Đây là câu cuối cùng Chu Phàm nghe thấy trước khi thoát ly mộng cảnh.
Chu Phàm biến mất lạnh phòng vẽ tranh, tiểu nam hài áo đỏ buông tay, hắn đứng trầm mặc một lúc, sáu bức tường trong phòng vẽ tranh có trùng tuyến màu bạc to bằng ngón tay chui vào.
Trùng tuyến màu bạc dày đặc tới không đếm xuể khiến cho phòng vẽ tranh đang sụp đổ.
Tiểu nam hài áo đỏ hừ lạnh một tiếng, một đạo quang mang màu máu từ trong cơ thể hắn khuếch tán ra, trùng tuyến màu bạc toàn bộ sụp đổ thành bụi bạc, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
- Chỉ mượn Hãi Mộng Chi Hoàn của ngươi một chút, có cần nhỏ mọn như vậy không? Nếu không phải bản thể của ta vẫn chưa thể trở về, ta tất giết ngươi.
Tiểu nam hài áo đỏ lạnh lùng nói.
Phòng vẽ tranh trở nên củng cố.
Nhưng tiểu nam hài áo đỏ cũng biết, mộng cảnh rất nhanh sẽ kết thúc, lực lượng hắn lưu lại nơi này đã tiêu hao hết.
Hắn nhìn về phía vải vẽ tranh mình vừa vẽ, tất cả bức tranh được vẽ trong phòng đều trở nên rõ ràng.
Tất cả tranh trong phòng đều là cùng một bức.
Đây là một bức tranh nhân vật, vẽ bốn người, một nam tử cao lớn, hai tiểu nam hài chiều cao tương đương nhau, một thiếu nữ cao hơn hai tiểu nam hài một cái đầu.
Nam tử cao lớn đứng ở sau lưng bọn nhỏ, thiếu nữ đứng ở giữa tiểu nam hài.
Bốn người mặc áo dài sang đẹp quý phái màu vàng thẫm, nhưng kỳ quái là gương mặt của nam tử cao lớn và tiểu nam hài bên trái bị thuốc màu vẽ mơ hồ, chỉ độc có khuôn mặt thiếu nữ và tiểu nam hài bên phải là rõ ràng.
Vẽ rất tinh xảo, tiểu nam hài bên phải có bộ dạng giống hệt với tiểu nam hài áo đỏ, hiển nhiên chính là hắn.
Thiếu nữ trên tranh diện mạo thanh tú, mím môi làm ra bộ dạng nghiêm túc, tiểu nam hài bên phải trong tranh đang nhếch miệng cười.
Tiểu nam hài áo đỏ ngơ ngẩn nhìn bức tranh, mắt hắn dần dần biến ảo ra một sắc thái nồng đậm không rõ,
- Tỷ tỷ…
…
Chu Phàm ngồi dậy, đầu đầy mồ hôi, ngoài sơn động có ánh sáng chiếu vào, hắn nhớ tới lời nói cuối cùng của tiểu nam hài áo đỏ, lại toàn thân nổi da gà.
Tỷ tỷ gì? Tiểu nam hài khẳng định là nhận nhầm người… Chu Phàm lau mồ hôi trên mặt, nhưng trong lòng hắn lại không nhịn được nghĩ: Vì sao tiểu nam hài áo đỏ đó lại nhận nhầm người? Ta chính là nam, cho dù nhận nhầm người cũng phải gọi ta là ca ca mới đúng chứ.
Chu Phàm đau đầu suy nghĩ, nhưng sự thực này quá quỷ dị, hắn cảm thấy ký ức của mình không có vấn đề, cuối cùng đưa ra kết luận: Tiểu nam hài áo đỏ trong mộng khẳng định là điên rồi hoặc coi ta như tỷ tỷ của hắn.
Tỷ tỷ… Chu Phàm lại nổi da gà.
Nhưng bất kể là thế nào, hắn vẫn thở phào, dẫu sao hắn đã an toàn trở lại.
Đêm qua thật sự quá nguy hiểm, may mà ý niệm đêm qua hắn gửi vào Thần Nguyên Châu là: Trong quá trình chơi trò chơi nghĩ hết mọi biện pháp tìm kiếm lỗ hổng trò chơi để giành được thắng lợi.
Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, đêm qua hắn bị bức cho không thể không chơi trò chơi, sở dĩ hắn gửi vào ý niệm như vậy cũng là bởi vì trải qua mộng cảnh lúc trước, biết được chỉ số thông minh của những tiểu nam hài áo đỏ đó không cao, bằng không hắn cũng không dám gửi vào ý niệm như vậy.
Nếu tiểu nam hài áo đỏ không nói sai, vậy tối nay hắn sẽ không gặp phải tiểu nam hài áo đỏ nữa, hi vọng giấc mộng tối nay không quỷ dị như giấc mộng có tiểu nam hài áo đỏ, Chu Phàm không tiếp tục nghĩ nhiều, mà là lay tỉnh Tiểu Quyển, sau đó thu thập phù trận đã bố trí.
Đêm qua trừ lâm vào ác mộng, cũng không có chuyện gì dị thường phát sinh.
Tiểu Quyển về tới thân thể hắn, lại chui ra, Tiểu Quyển không thể rời khỏi thân thể hắn quá lâu, cứ cách mỗi một đoạn thời gian sẽ trở lại đầu hắn, sau đó thì lại ra.