Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1273: Chương 1273: Ta là ai

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Nếu ta đưa ngươi đến chỗ đầu gỗ một hai ba hoặc oẳn tù tì, ngươi vẫn sẽ nghĩ ra cách thắng, bởi vì ngươi nhìn ra nhược điểm của bọn họ, chỉ số thông minh của bọn họ rất thấp, cho nên làm như vậy đã không còn ý nghĩa.

Tiểu nam hài áo đỏ chậm rãi nói.

- Ngươi là ai?

Chu Phàm hỏi.

- Ngươi là ai?

Tiểu nam hài áo đỏ hỏi lại.

Hỏi lại như vậy khiến Chu Phàm ngây ra,

- Ta là ai?

Đôi mắt thâm thúy của tiểu nam hài áo đỏ giống như hai vòng xoáy hút người, Chu Phàm ngơ ngác nhìn vào mắt hắn.

Cho đến khi vòng xoáy dừng lại, Chu Phàm mới đột nhiên cả kinh, hắn hoàn toàn tỉnh lại, cặp mắt có chút đờ đẫn biến thành linh động, hắn nhìn tiểu nam hài áo đỏ với vẻ kiêng kị, đồng thời thử vận chuyển chân khí trong cơ thể, nhưng ở trong mộng trong cơ thể hắn rỗng tuếch, căn bản không có một chút chân khí nào.

Hắn ở trong mộng chỉ là một người bình thường.

Sự thực này lại khiến tâm hắn hơi trầm xuống, hắn có thể tỉnh lại hiển nhiên cũng bởi vì nguyên nhân của tiểu nam hài áo đỏ.

Tiểu nam hài áo đỏ này là có ý gì?

- Ngươi là ai?

Tiểu nam hài áo đỏ cầm lấy bút vẽ, nhẹ nhàng điểm một cái lên bút vẽ, thuốc màu bôi lên trên vải vẽ tranh.

Vải vẽ tranh vẫn là một mảng mông lung, Chu Phàm không nhìn rõ nội dung bên trên.

- Ngươi không phải biết ta là ai à?

Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.

- Chỉ có ngươi cho rằng ngươi là ai, ta mới biết ngươi là ai.

Tiểu nam hài áo đỏ không nhanh không chậm nói.

Thì ra đây là một đạo đề triết học…. Chu Phàm có chút không biết phải nói gì nghĩ, hắn trả lời:

- Ngươi biết ta, nhưng ta dường như trước giờ chưa từng gặp ngươi.

- Ta nhận ra ngươi, ngươi cũng nhận ra ta, chỉ là ngươi quên rồi mà thôi, chúng ta đã rất lâu rồi không gặp mặt.

Tiểu nam hài áo đỏ bình tĩnh nói, thanh âm của hắn không ẩn chứa bất kỳ cảm xúc gì.

- Ngươi liệu có phải nhận nhầm người không?

Chu Phàm hơi sửng sốt nói.

- Không.

Tiểu nam hài áo đỏ nói rất kiên định.

Chu Phàm lại trầm mặc một lúc nói:

- Nhưng ký ức của ta rất hoàn chỉnh, hay là ngươi nói cho ta nghe một chút, ngươi đã gặp ta ở đâu?

- Như vậy sẽ không có ý nghĩa, khi ngươi nhớ ra, ngươi sẽ nhớ ra, bằng không ta nói, ngươi cũng sẽ hoài nghi ta đang nói dối ngươi, hơn nữa ta cũng không muốn nói lại cố sự trước kia.

Tiểu nam hài áo đỏ cũng không quay đầu lại, chuyên chú vẽ.

- Ngươi tìm ta rốt cuộc có chuyện gì?

Chu Phàm do dự một chút hỏi.

Hắn hiện tại vẫn không thể xác nhận tiểu nam hài áo đỏ có thiện ý hay là ác ý với hắn, hắn nghiêng về tiểu nam hài áo đỏ tồn tại ác ý với hắn, nhưng nếu là ác ý, vì sao vẫn chưa ra tay đối phó hắn?

Những trò chơi đó có mang ác ý, nhưng tiểu nam hài áo đỏ chắc có biện pháp tốt hơn.

Thái độ của tiểu nam hài áo đỏ đúng là quá kỳ quái.

Bút vẽ trong tay tiểu nam hài áo đỏ bồng bềnh ở đó không động nữa, hắn chậm rãi nói:

- Ta cũng không biết, đây là cơ hội tốt nhất để giết ngươi, nhưng ta lại sợ ngươi tỉnh lại, cho nên ta không thể trực tiếp động thủ, chỉ có thể thử dựa theo quy tắc của mộng cảnh để xử lý ngươi, nhưng không ngờ ngươi ở trong mộng vẫn có thể bảo trì một chút linh minh.

Chu Phàm nghe đến đây, tâm thần đang căng thẳng hơi thả lỏng một chút, hắn nghe ra ý từ bỏ của tiểu nam hài áo đỏ.

Nhưng cũng hiểu tiểu nam hài áo đỏ có thể là coi hắn như cừu nhân, bằng không sẽ không muốn giết hắn.

- Ta và ngươi rốt cuộc có thù oán gì?

Chu Phàm rụt rè hỏi dò.

- Ngươi là một người rất đáng ghét, cho nên mới muốn giết ngươi.

Tiểu nam hài áo đỏ cầm bút vẽ tiếp tục vẽ.

Trong phòng vẽ tranh rất nhiều vải vẽ, nhưng vải vẽ đều mông lung mơ hồ, không nhìn rõ bức họa cụ thể.

Chu Phàm có chút bất đắc dĩ, hắn thật sự hoài nghi tiểu nam hài áo đỏ nhận nhầm người, nhưng hắn lại không thể giải thích, bởi vì tiểu nam hài áo đỏ rất kiên trì hắn không nhận nhầm người.

Trong nhất thời Chu Phàm cũng không biết nên nói gì với tiểu nam hài áo đỏ quỷ dị này.

- Trời sắp sáng rồi.

Tiểu nam hài áo đỏ thở dài nói:

- Những sản vật của quy tắc mộng cảnh đó quá ngu, ngươi có thể duy trì một chút linh minh, bọn họ không phải là đối thủ của ngươi.

Vẻ cảnh giác trong mắt Chu Phàm dần vơi, tiểu nam hài áo đỏ là muốn xuất thủ với hắn sao?

Tiểu nam hài áo đỏ đặt bút lên giá, hắn xoay người nhìn Chu Phàm, mắt hắn vẫn thâm thúy, áo đỏ hơi lay động.

Chu Phàm không nói gì, chỉ trầm mặc đối diện với tiểu nam hài áo đỏ, nếu tiểu nam hài áo đỏ thật sự xuất thủ với hắn, hắn chỉ có thể tận lực thử tránh né.

Cho dù không có chân khí, nhưng hắn cũng không muốn khoanh tay chịu chết.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...