Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1272: Chương 1272: Khái niệm của ta (2)
Cầu tuyết này chính xác nện lên chỗ mi tâm của tiểu nam hài áo đỏ cao nhất, ầm một tiếng nổ tung, vô số máu phun trào.
Hai mắt tiểu nam hài bị nổ cho lõm xuống, nhãn cầu không có gì.
Nhưng tiểu nam hài áo đỏ vẫn đang cười:
- Ngươi đúng là thông minh, có điều đây chung quy vẫn là tư duy của là nhân loại, ngươi cho rằng ném nổ mắt thì ta không nhìn thấy gì à? Chúng ta không có mắt vẫn có thể nhìn đường.
- Ngươi còn lại hai cầu tuyết, phải biết quý trọng đó.
Chu Phàm lại ném ra cầu tuyết thứ tư, cầu tuyết thứ tư vẫn nện lên trên mặt tiểu nam hài áo đỏ, nửa bên mặt của hắn đã nổ nát, nhìn rất khủng bố.
Dưới mặt tuyết đỏ rải đầy huyết nhục.
Chu Phàm cố nén cảm giác ghê tởm, hắn không nhìn tiểu nam hài áo đỏ, tạm dừng một chút, sau đó cúi người nặn từng cầu tuyết, có tới hơn mười.
- Vì sao ngươi nặn nhiều cầu tuyết như vậy? Lưu lại dùng cho lần tới à? Nhưng ngươi đã không còn lần sau.
Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất cười nói:
- Hiện tại nên tới phiên ta rồi, không có vấn đề gì chứ?
- Những cầu tuyết là đều ném lên trên người ngươi.
Chu Phàm nói xong, hắn không ngừng nhặt cầu tuyết, lần lượt nện lên trên người tiểu nam hài áo đỏ.
Thân thể của tiểu nam hài áo đỏ không ngừng nổ tung, trong chớp mắt đã chỉ còn lại một chân, chống đỡ thân thể tàn phế toàn là máu đó.
- Ngươi đang phạm quy.
Tiểu nam hài thấp nhất hét lên.
- Ngươi phạm quy.
Tiểu nam hài áo đỏ chiều cao ở giữa cái này nói.
- Rõ ràng đã nói chỉ có thể ném năm cầu tuyết.
Trong không khí hiện ra thanh âm của tiểu nam hài áo đỏ cao nhất.
- Phạm quy chẳng khác nào thua.
Ba tiểu nam hài áo đỏ đồng thanh nói.
- Ta không phạm quy.
Chu Phàm nhún nhún vai nói.
- Ngươi vẫn đang trợn mắt nói dối.
Gương mặt ba tiểu nam hài áo đỏ trở nên vặn vẹo.
- Các ngươi đừng gấp, trước tiên nghe ta nói hết đã, chúng ta đã nói chỉ ném năm cầu tuyết, sau đó tới lượt đối phương đúng không?
Chu Phàm bình tĩnh hỏi lại.
- Chúng ta là nói như vậy.
Ba người lại đồng thanh nói,
- Nhưng ngươi ném bao nhiêu? Đã sớm vượt qua năm rồi.
- Ta một quả cũng chưa ném xong.
Chu Phàm trả lời:
- Năm mà các ngươi nói chỉ là suy nghĩ một phía của các ngươi, nhưng năm mà ta nói với các ngươi lại là khác.
Chu Phàm nói xong, hắn ở trên mặt tuyết lăn ra một cầu tuyết lớn, cầu tuyết lớn cao bằng một nửa người hắn, vẻ mặt ba tiểu nam hài áo đỏ khó hiểu nhìn hắn.
Chu Phàm vỗ vỗ cầu tuyết ở bên cạnh, nói:
- Ngại quá, trong khái niệm của ta, cầu tuyết lớn như vậy mới tính là một.
Nhìn cầu tuyết lớn bên cạnh Chu Phàm, tiểu nam hài áo đỏ thấp nhất trong đó trợn tròn mắt, thanh âm của tiểu nam hài áo đỏ cao nhất thân hình cơ hồ đã phế hoàn toàn từ trong không khí truyền ra:
- Đây là ngươi ăn gian, chúng ta rõ ràng đã nói kích cỡ một cầu tuyết ném ra.
- Phân lượng ném ra và phân lượng ta nói không có xung đột gì, ta là nói cầu tuyết ném ra nên bao lớn, nhưng không nói cầu tuyết ném ra chính là một cầu tuyết.
Chu Phàm phản bác:
- Không tin các ngươi nhớ lại đi.
Ba tiểu nam hài áo đỏ trầm mặc, Chu Phàm quả thật có nói ra kích cỡ của cầu tuyết ném ra, nhưng lại không nói chỉ là một cầu tuyết.
- Thế không công bằng, ngươi không nói rõ trước.
Tiểu nam hài áo đỏ thấp nhất bất bình nói.
- Nhưng các ngươi cũng không nói sau khi tay của nói các ngươi đứt thì vẫn có thể hoạt động, điều này đối với ta mà nói cũng không công bằng.
Chu Phàm cười lạnh nói.
Ba tiểu nam hài áo đỏ đều cứng đờ.
- Vả lại sau khi ta ném xong năm cầu tuyết lớn như vậy, các ngươi cũng có thể ném cầu tuyết lớn như vậy với ta, đây là chuyện rất công bằng.
Chu Phàm lại bổ sung một câu:
- Hơn nữa ta ném trước cũng là yêu cầu của các ngươi.
Ba tiểu nam hài áo đỏ lại trầm mặc một lúc, bọn họ đã lâm vào trong hỗn loạn tư duy.
- Chúng ta thua.
Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất buồn bã nói.
Lúc này trên mặt tuyết lại xuất hiện một khe nứt, tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh cất bước đi ra.
Sắc mặt tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh lạnh lùng, trò chơi này hắn xem từ đầu tới cuối, nhưng một mực không ra tay quấy nhiễu, bởi vì đây là quy củ hắn định ra, hắn cũng không thể phá hoại quy tắc của mình.
Tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh phất phất tay, thân thể của Chu Phàm giống như một vòng xoáy lại biến mất.
Loại dịch chuyển này khiến Chu Phàm cảm thấy đầu choáng mắt hoa, đợi khi hắn đứng vững, hắn lắc lắc đầu, tầm nhìn lại trở nên rõ ràng, hắn nhìn tiểu nam hài áo đỏ trong phòng.
Đây là một phòng vẽ tranh.
Tiểu nam hài áo đỏ cũng lập tức xuất hiện bên cạnh Chu Phàm, hắn trầm mặc nhìn Chu Phàm.
Chu Phàm cảm thấy sởn gai ốc.