Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1271: Chương 1271: Khái niệm của ta

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Đó là các ngươi cho rằng như vậy, trò chơi dù sao cũng phải công bằng mới có ý nghĩa, ta chưa bao giờ bắt nạt tiểu hài tử.

Chu Phàm lắc đầu kiên định nói.

- …

Ba tiểu nam hài áo đỏ nhất thời không biết nên nói gì mới thích hợp, mấu chốt là bọn họ không ngờ đều cho rằng Chu Phàm nói rất có đạo lý.

Ba tiểu nam hài áo đỏ vây lại cùng nhau thương lượng, cuối cùng tiểu nam hài áo đỏ thấp bé bực mình nói:

- Chúng ta nhịn ngươi đủ rồi, nếu ngươi không muốn chơi, vậy chúng ta sẽ đưa ngươi đi, nếu ngươi muốn chơi, ngươi lấy ra một cách chơi công bằng, nếu không cứ dựa theo biện pháp một chọi một của chúng ta vừa rồi mà làm, chúng ta không muốn lằng nhằng với ngươi nữa.

Chu Phàm không còn.

Tiểu nam hài áo đỏ cao ở giữa huyễn hóa ra đồng hồ cát, thúc giục Chu Phàm.

- Ta cũng có một biện pháp.

Chu Phàm mở miệng nói.

- Biện pháp gì?

Ba tiểu nam hài áo đỏ đồng thanh nói, kỳ thật bọn họ cũng muốn có một biện pháp chơi công bằng.

- Chúng ta vẫn một chọi một, nhưng chúng ta đứng tại chỗ không được di động, sau đó thay phiên ném mạnh cầu tuyết lên trên người đối phương, một lần chỉ có thể ném quả cầu tuyết, chờ người đó ném xong, tới lượt đối thủ ném, như vậy có thể san bằng chênh lệch giữa người lớn và trẻ con.

Chu Phàm nói tới đây nhíu mày:

- Nhưng vẫn không được, như vậy ai ném trước thì người đó chiếm ưu thế, vẫn không công bằng.

- Biện pháp này được, chúng ta có thể để ngươi ném trước.

Ba tiểu nam hài áo đỏ đồng thanh nói, bọn họ cảm thấy biện pháp này rất công bằng.

Bọn họ chỉ muốn bắt đầu nhanh một chút, vì thế không tiếc để Chu Phàm ném trước.

Chu Phàm trầm mặc một chút nói:

- Vậy theo các ngươi nói.

- Ngươi muốn chọn ai?

Ba tiểu nam hài áo đỏ nhìn Chu Phàm với vẻ chờ đợi, hỏi.

- Các ngươi tùy tiện chọn ra một người.

Chu Phàm nói.

- Không được, đến lúc đó ngươi sẽ không thừa nhận ngươi thua.

Ba tiểu nam hài áo đỏ lắc đầu nói.

- Được rồi, vậy ta chọn ngươi.

Chu Phàm chỉ vào tiểu nam hài áo đỏ cao nhất nói.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất đứng dậy.

Hai người đứng đối mặt, cự ly giữa bọn họ chỉ là một trượng.

- Ngươi có thể ném rồi, căn cứ vào quy củ, ta sẽ không tránh.

Sắc mặt tiểu nam hài áo đỏ cao nhất nghiêm túc nói.

Chu Phàm cúi người, nặn một cầu tuyết, hắn giơ cầu tuyết lên nói:

- Cầu tuyết chúng ta ném sẽ dùng cầu tuyết lớn như vậy làm tiêu chuẩn, không thể nặn quá lớn, bằng không chính là phạm quy.

Mắt Ba tiểu nam hài áo đỏ đều hơi sáng lên, bọn họ giờ mới biết ném tuyết thì ra có thể có nhiều quy tắc như vậy để bảo vệ công bằng.

- Không có vấn đề.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất mở miệng nói.

- Ta sắp ném.

Chu Phàm giơ tay phải lên ngả ra sau, sau đó dùng lực ném ra cầu tuyết trong tay.

Cầu tuyết nện lên trên cánh tay trái tiểu nam hài áo đỏ cao nhất, ầm một tiếng cánh tay trái của hắn trực tiếp nổ tung, kéo cả tay trái cũng gãy xuống.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất không nhăn mày lấy một cái, hắn sớm đã quen với loại đau đớn này, hắn liếm liếm môi nói:

- Còn bốn cầu tuyết nữa.

Chu Phàm rất nhanh lại ném ra cầu tuyết thứ hai, cầu tuyết lượn vòng hạ xuống trên cánh tay phải tiểu nam hài áo đỏ, ầm một tiếng cánh tay phải gãy, máu văng khắp nơi, cánh tay phải kèm với bàn tay phải của hắn rơi xuống mặt tuyết.

- Còn ba cầu tuyết nữa.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất lại nói.

- Ngươi thua rồi.

Chu Phàm lắc đầu nói:

- Hai tay ngươi đã không còn, thắng ta thế nào được? Hiện tại ngươi chỉ là thịt cá trên thớt để mặc ta giày xéo mà thôi.

Đây là ưu thế của ném trước.

- Không, ta không thua.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất bật cười.

Hai đồng bạn khác của hắn cũng thong dong điềm tĩnh đứng nhìn.

Chu Phàm hơi nhíu mày, hắn có chút khó hiểu.

Sau đó Chu Phàm phát hiện hai cánh tay trên mặt tuyết bay lên, bàn tay tóm lấy hai cầu tuyết, ném về phía Chu Phàm.

Ầm ầm hai tiếng, cầu tuyết nổ tung trước mắt Chu Phàm, không trúng người hắn.

Điều này khiến Chu Phàm ngây ra.

- Ta không phải là không có sức hoàn thủ, có điều ngươi vẫn còn ba cầu tuyết nữa.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất nói.

- Thế không công bằng.

Những lời này đã sắp thành thiền ngoài miệng của Chu Phàm,

- Cánh tay của ta đứt rồi thì không thể động, tay ngươi cũng không thể động, thế mới công bằng.

- Ta cho phép tay ngươi cũng có thể động, về phần nó có thể động hay không thì không liên quan mà ta.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất cười nói:

- Như vậy vẫn công bằng, nhân loại xảo quyệt, ngươi thật sự rất ngu xuẩn, chúng ta dám để cho ngươi trước chơi, đã sớm nghĩ đến ngươi sẽ nhắm vào hai tay của ta trước.

- Nếu ngươi không ném ba cầu tuyết, vậy tới phiên ta, ta sẽ không để ngươi kéo dài như vậy đâu.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất giục.

Chu Phàm không nói nữa, hắn cúi người nhặt lên cầu tuyết thứ ba, ném ra ngoài.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...