Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1270: Chương 1270: Tự bạo (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Đây không phải vấn đề có thiệt hay không, mà là vấn đề có công bằng hay không.

Chu Phàm nghiêm túc nói,

- Nếu trò chơi mà không công bằng, vậy ý nghĩa ở đâu.

Tiểu nam hài áo đỏ lại cảm thấy đầu to ra, nếu có thể, hắn thậm chí muốn lập tức biến nhân loại này thành người tuyết, nhưng hắn không thể làm như vậy, hắn phải tuân thủ quy củ mình định ra, hơn nữa hắn cảm thấy lời Chu Phàm nói rất có lý.

Nhưng biện pháp hắn nghĩ ra lại bị Chu Phàm phủ quyết, điều này khiến hắn càng nghĩ càng đau đầu, đầu hắn đang không ngừng phóng to, hắn thành một Đại Đầu Oa Oa rồi.

Chu Phàm kinh ngạc nhìn cái đầu to của tiểu nam hài áo đỏ.

Tiểu nam hài áo đỏ không để ý đến Chu Phàm, hắn vẫn đang đau đầu suy nghĩ, càng nghĩ đầu lại càng đau không chịu nổi, đầu hắn vẫn đang không ngừng phóng to, cho đến khi ầm một tiếng triệt để nổ tung.

Giống như pháo hoa máu tỏa ra.

Chu Phàm sợ tới mức toàn thân run rẩy lui về phía sau mấy bước, hắn vẫn ở vào trạng thái mộng cảnh, ngay cả vấn đề mình là ai cũng không thể nhớ được, hắn ở trong mộng chỉ là một người bình thường, nhìn thấy loại chuyện này đương nhiên là sợ, hắn thầm nghĩ: Cho dù không nghĩ ra được, cũng không cần phải tự bạo chứ?

Tiểu nam hài áo đỏ đã thành một khối thi thể không đầu, hắn ngã trên mặt tuyết, máu tươi xâm nhiễm tuyết đỏ, hình ảnh nhìn rất quỷ dị.

Chu Phàm nhìn nhìn xung quanh, hắn không phát hiện cửa, chỉ có thể tiếp tục ở lại nơi này.

Không biết đợi bao lâu, trên mặt tuyết vỡ ra một khe nứt, một tiểu nam hài áo đỏ từ trong khe nứt đạp bước đi ra, hắn nhìn thi thể không đầu trên mặt tuyết, mắt nghiêm lại.

Chu Phàm sợ hãi nhìn tiểu nam hài áo đỏ, hắn không có ký ức của mộng cảnh trước kia, không rõ vì sao lại có thêm một tiểu nam hài áo đỏ nữa.

Tiểu nam hài áo đỏ không để ý tới Chu Phàm, hắn chỉ nhìn thi thể không đầu trên mặt tuyết, sau đó thổi một hơi, màu và thịt nổ tung trên mặt tuyết nhanh chóng hội tụ tới cổ thi thể không đầu, rất nhanh liền sinh ra một cái đầu mới.

Tiểu nam hài áo đỏ đắp người tuyết sau khi khôi phục ý thức, hắn kinh sợ, nhưng lại không dám mở miệng nói chuyện, bởi vì trước mắt là tiểu nam hài áo đỏ ở phòng vẽ tranh.

Tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh chỉ hờ hững điểm một cái lên chỗ mi tâm của tiểu nam hài áo đỏ đắp người tuyết, rất nhanh hắn đã hiểu tất cả mọi chuyện.

Lúc này tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh mới nhìn Chu Phàm, hắn nhếch miệng cười cười, nụ cười của hắn âm trầm khủng bố:

- Ngươi làm rất tốt, đắp người tuyết coi như ngươi thắng.

Nói xong hắn búng tay, Chu Phàm biến mất trên mặt tuyết này.

Đợi khi Chu Phàm lại mở mắt nhìn kỹ, hắn nhìn thấy là ba tiểu nam hài áo đỏ tay cầm tuyết cầu.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất hỏi:

- Muốn chơi ném tuyết không? Không chơi ngươi sẽ bị thuấn di tiến vào chỗ tiếp theo tiếp tục chơi trò chơi.

- Đánh trận tuyết chơi thế nào?

Chu Phàm hỏi.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất nhìn tiểu nam hài áo đỏ thấp nhất, tiểu nam hài áo đỏ thấp loại chạy chậm mấy bước.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất ném ra một đoàn tuyết cầu, nện lên chỗ ngực trái của tiểu nam hài áo đỏ.

Ầm một tiếng, ngực trái của tiểu nam hài áo đỏ không ngờ bị tuyết cầu đập ra một lỗ máu.

- Quy tắc rất đơn giản, hai người chúng ta một tổ, ném tới khi trên người một bên không còn huyết nhục mới thôi.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất cười nói.

Chu Phàm cố nén sợ hãi hỏi:

- Nếu thua, sẽ chết đúng không?

- Đúng, thua sẽ chết, nếu thắng, ngươi có thể khôi phục hoàn toàn, sau đó đi chơi trò chơi tiếp theo.

Tiểu nam hài áo đỏ cao nhất nói.

- Nhưng thế không công bằng.

Chu Phàm lại nói.

- Cái gì mà không công bằng?

Ba tiểu nam hài áo đỏ đồng thanh hỏi.

Bọn họ vẫn chưa biết bên đắp người tuyết đã xảy ra chuyện gì.

-Ba người các ngươi rất quen thuộc với nhau phải không?

Chu Phàm nói:

- Vậy bất kể là ai cùng tổ đội với ta, sao ta biết được hắn liệu có cố ý thua hay không?

- Chúng ta chưa từng làm chuyện như vậy.

Ba tiểu nam hài áo đỏ cảm thấy phải chịu vũ nhục cực lớn, phủ nhận nói.

- Sao ta biết các ngươi có từng làm chuyện như vậy không? Đây là vấn đề tín nhiệm.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ mỉa mai nói:

- Dẫu sao ta cũng không quen biết các ngươi.

Ba tiểu nam hài áo đỏ đều hơi ngẩn ra, bọn họ rất nhanh liền vây lại thương lượng vài câu, cuối cùng là tiểu nam hài áo đỏ cao nhất đứng ra nói:

- Nếu ngươi không tin, vậy chúng ta có thể đổi một biện pháp khác, ngươi có thể từ trong chúng ta chọn ra một người, chúng ta một chọi một.

- Một chọi một nhìn thì công bằng, nhưng vẫn không công bằng.

Chu Phàm lại nói:

- Các ngươi nghĩ mà xem, ta là người lớn, các ngươi là trẻ con, sao ta có thể bắt nạt các ngươi được?

- Cho dù chúng ta là trẻ con, ngươi cũng không thắng được chúng ta.

Ba tiểu nam hài áo đỏ đồng thanh lạnh lùng nói.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...