Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1269: Chương 1269: Tự bạo

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tiểu nam hài áo đỏ đứng trên mặt tuyết đang nhìn Chu Phàm, trong mắt hắn lộ ra một tia kỳ dị, nhưng rất nhanh lại lạnh lùng hỏi:

- Muốn chơi đắp người tuyết không?

Chu Phàm trầm mặc không trả lời.

- Nếu không chơi, ngươi sẽ bị thuấn di đến nơi tiếp theo, ngươi có chơi không?

Tiểu nam hài áo đỏ lại hỏi.

Hiển nhiên quy củ đã sửa, một khi Chu Phàm mở miệng nói không chơi hoặc là không trả lời, hắn sẽ không phải đi qua, mà là sẽ bị một loại biện pháp đặc thù thuấn di đi, như vậy sẽ ngăn chặn cách làm Chu Phàm muốn thông qua đi như rùa để kéo dài thời gian.

Có điều Chu Phàm hiện tại ở vào một loại trạng thái hỗn độn, không thể ý thức được điểm này.

- Ta chơi.

Chu Phàm mở miệng nói:

- Nhưng không biết đắp người tuyết nên chơi thế nào?

Tiểu nam hài áo đỏ hơi sửng sốt, hắn không ngờ một người đêm qua nhát gan như vậy lại đột nhiên mở miệng nói muốn chơi trò chơi, có điều rất nhanh hắn liền trả lời:

- Ngươi đã muốn chơi, vậy phương pháp chơi rất đơn giản, ngươi và ta cùng nhau đọ đắp người tuyết, ai đắp nhanh hơn thì thắng.

- Thua thì thế nào, mà thắng thì thế nào?

Chu Phàm lại hỏi.

- Thắng thì ngươi có thể rời khỏi nơi này, tiến đến chỗ tiếp theo tiếp tục chơi trò chơi, thua thì…

Tiểu nam hài áo đỏ tạm dừng một chút liếm liếm môi,

- Ngươi sẽ trở thành người tuyết ta đắp.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ sợ hãi, hắn lắc đầu:

- Thắng chỉ có thể rời khỏi, thua sẽ trở thành người tuyết, thế không công bằng.

- …

Tiểu nam hài áo đỏ không ngờ Chu Phàm này ở trong mộng cảnh lại vẫn có thể cân nhắc có công bằng hay không, hắn lại ngây ra một thoáng,

- Ngươi cảm thấy như thế nào mới công bằng?

Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói:

- Thắng thì ta không cần tiếp tục đi tới, ta muốn rời khỏi nơi này, ngươi thua phải trở thành một người tuyết ở đây, như vậy mới công bằng, bằng không chúng ta chỉ chơi trò chơi, thắng thua không có trừng phạt.

Tiểu nam hài áo đỏ cả giận nói:

- Quy củ chính là như vậy, ngươi có thể lựa chọn không chơi, rời khỏi nơi này.

- Để ta nghĩ một chút đã.

Chu Phàm bắt đầu suy nghĩ.

Trên mặt tuyết xuất hiện một đồng hồ cát, tiểu nam hài áo đỏ chỉ vào đồng hồ cát trên mặt đất cười lạnh nói:

- Ngươi có thể nghĩ, có thể tùy tiện làm gì đó, nhưng không thể vượt qua thời gian của đồng hồ cát này, bằng không cát trong đồng hồ cát chảy hết mà trò chơi vẫn chưa bắt đầu, ngươi sẽ bị thuấn di rời khỏi nơi này.

Chu Phàm nhìn đồng hồ cát, thời gian của đồng hồ cát rất nhanh, hắn tiếp tục nói:

- Quy củ thắng thua rất không công bằng, nhưng ta vẫn muốn phải chơi, chỉ là trước khi chơi, ta còn có điều muốn hỏi rõ, ngươi nói đắp người tuyết, ai đắp nhanh hơn thì người đó thắng.

- Vậy xin hỏi trọng tài là ai?

- Loại chuyện này cần gì trọng tài, ai đắp xong trước thì nhìn cái rõ ngay.

Tiểu nam hài áo đỏ nói, trong lòng hắn khinh thường nghĩ: Nhập mộng nhân (người đi vào giấc mộng) như ngươi có thể thắng ta? Đừng đùa, mau chóng bắt đầu đi.

- Đương nhiên cần rồi, vạn nhất chúng ta đắp xong cùng lúc, đến lúc đó ta nhanh hơn một chút, ngươi lại không giữ lời thì làm sao?

Chu Phàm lại lắc đầu nói:

- Còn nữa phải đắp dạng người tuyết gì, lớn nhỏ thế nào? Vạn nhất ta đắp to, ngươi đắp nhỏ, ngươi thắng cũng không vẻ vang gì.

- Hoặc là ta đắp nhỏ, ngươi đắp to, ta thắng rồi ngươi lại không phục thì sao?

Tiểu nam hài áo đỏ ngây ra, hắn không ngờ đắp người tuyết cũng có nhiều chú ý như vậy.

- Xin ngươi hãy mau đưa ra một quy tắc hợp lý, bằng không chúng ta làm sao mà bắt đầu chơi trò chơi được?

Chu Phàm thở dài nói.

Lúc này cát trong đồng hồ cát đã chảy hết, tiểu nam hài áo đỏ vẫn ngốc nghếch đứng đó, hắn không biết có nên thuấn di Chu Phàm tới chỗ tiếp theo hay không, bởi vì dường như Chu Phàm không phải cố ý kéo dài thời gian.

Nhưng hắn cũng không biết nên sửa đổi quy tắc thế nào, mới có thể bắt đầu trò chơi.

- Ta… Ngươi…

Hắn cảm thấy đầu mình sắp nổ tung.

- Ngươi nghĩ xong chưa?

Chu Phàm lại hỏi.

- Hay là thế này đi, ta đắp người tuyết trước, sau đó tính giờ, ta đắp xong rồi, ngươi lại đắp, lại tính giờ, thời gian của ai ngắn hơn thì người đó thắng.

Tiểu nam hài áo đỏ cảm thấy cao hứng vì biện pháp tuyệt diệu hắn nghĩ ra.

- Thế cũng không công bằng.

Chu Phàm lắc đầu nói.

- Có gì mà không công bằng?

Tiểu nam hài áo đỏ lạnh lùng nói.

- Ngươi nghĩ mà xem, người đắp trước khẳng định chịu thiệt, bởi vì thủ pháp trình tự đắp người tuyết của hắn đều bị người đắp sau học được, vậy người đắp sau khẳng định sẽ ở trên cơ sở người đắp trước cải thiện trình tự thủ pháp, sẽ chiếm ưu thế hơn người đắp trước.

- Ta đắp trước, ta không bận tâm tới chút thiệt thòi này.

Tiểu nam hài áo đỏ cố nén giận nói.

Hắn thầm nghĩ nói chung người thắng sẽ chỉ là hắn, hắn chỉ muốn mau chóng biến kẻ đáng giận này thành người tuyết của hắn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...