Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1268: Chương 1268: Ba thí sinh đặc thù
Nàng cúi đầu nhìn giáp bản dưới chân, trong mắt lộ ra vẻ sắc lạnh,
- Ta không tin ngươi là vô địch, thế gian cũng không tồn tại vô địch, chỉ cần ngươi có nhược điểm, ta vẫn có thể thắng.
…
Khi vào đêm, trên quảng trường đã treo phù đăng, Trọng Điền và Trương Lý lão thái gia về tới đài bạch ngọc.
Thời gian sát hạch kéo dài nhiều ngày như vậy, bọn họ không thể một mực đều ở lại nơi này, chỉ có thể thay phiên trực thủ.
Nhưng bất kể như thế nào, mỗi lần sau khi vào đêm, ba quan chủ khảo đều sẽ lại tụ cùng một chỗ, nghe tình huống sát hạch hôm nay.
Sau khi ba người Trọng Điền ngồi lên chủ vị, có giáo tập đi tới báo cá tình huống ngày thứ bảy của thi việt dã.
- Trước mắt còn có ba mươi thí sinh tiếp tục trèo lên trên, trong đó thí sinh mất đi tư cách sống sót mười bốn người, từ bỏ tiếp tục leo lên lựa chọn xuống núi giữ lại tư cách ba mươi hai người, tử vong chỉ ba người.
Theo tiếp tục leo lên trên, thí sinh từ bỏ tiếp tục leo lên sẽ càng lúc càng nhiều, bởi vì càng lên cao lại càng khó, vào lúc thế này nếu không có gì bất ngờ, những thí sinh này đều sẽ lý trí lựa chọn từ bỏ.
Hôm nay thí sinh chết chỉ có ba người, tổn thất như vậy, khiến ba người Trọng Điền đều thở phào.
Giáo tập tạm dừng một chút, thấy ba vị quan chủ khảo không tiếp tục hỏi, hắn mở miệng nói:
- Trước mắt xếp hạng nhất vẫn là Nhất Hành, hắn đã đến độ cao hai ngàn ba trăm trượng.
- Xếp hạng hai là Lý Trùng Nương và Trứu Thâm Thâm, cự ly chênh lệch giữa bọn họ không đến ba trượng, đều là khoảng hai ngàn hai trăm tám mươi trượng.
Cự ly không đến ba trượng, có thể coi là ngang hàng.
- Xếp hạng thứ ba là Trương Lý Tiểu Hồ, hắn ở độ cao hai ngàn hai trăm năm mươi trượng.
Nghe thấy là Trương Lý Tiểu Hồ đi đến hai ngàn hai trăm năm mươi trượng, da mặt Trương Lý lão thái gia run lên, nhưng không mở miệng nói thêm gì.
- Ôn Hiểu đứng thứ phải lúc trước đâu? Hắn ở vị trí nào?
Trọng Điền nghĩ một chút hỏi.
- Ôn Hiểu ở hai ngàn một trăm tám mươi trượng, hắn xếp thứ bảy.
Giáo tập trả lời.
Trải qua ba ngày lên núi, thí sinh ở vị trở càng cao thì chênh lệch càng lúc càng nhỏ.
Bởi vì có nhân tố tùy tùng, cho dù là ba người Trọng Điền cũng không dám nói ai nhất định có thể giành được hạng nhất, mỗi một ngày vị trí đều đang biến hóa, vẫn phải xem biến hóa của ba ngày tiếp theo.
- Có thí sinh nào đặc biệt gây chú ý không?
Trương Lý lão thái gia cười tủm tỉm hỏi.
Vị giáo tập đó do dự một chút nói:
- Nếu thật sự nói có, có tình huống của ba vị thí sinh không chỉ là ta, mà các giáo tập còn lại cũng cảm thấy rất hứng thú, phân biệt là Hậu Thập Tam Kiếm, Chu Phàm, Ôn Hiểu.
- Nói nghe chút đi.
Trương Lý lão thái gia nhướng mày nói.
- Ba thí sinh này có một điểm giống nhau, hiện tại đều không có tùy tùng, nhưng bọn họ vẫn chưa từ bỏ.
Giáo tập đó trả lời:
- Trong đó Hậu Thập Tam Kiếm khởi bước chậm nhất, nhưng hắn hiện tại xếp hai mươi mốt, có thể nói là tiến cảnh nhanh chóng, Chu Phàm và Ôn Hiểu thì trong top mười, Chu Phàm xếp thứ tám, Ôn Hiểu xếp thứ bảy.
Huyền Quang Ngọc Bích chính là có thể tùy thời thấy hình ảnh leo lên của thí sinh, lúc trước thí sinh rất nhiều, khó có thể nhìn kỹ từng người, hiện tại chỉ còn lại ba mươi ba thí sinh, muốn nhìn rõ cũng đơn giản hơn rất nhiều, nhưng bởi vì phải tiêu hao tài nguyên quý giá, sẽ không nhìn chằm chằm, chỉ thỉnh thoảng mới tùy cơ kiểm tra một chút.
- Không có tùy tùng lại vẫn chưa từ bỏ à?
Trên mặt ba người Trọng Điền lộ ra một trận kinh ngạc.
Đó chính là Thiên Huyễn Tuyết Sơn, không có sự bảo hộ của tùy tùng, thể nói là như đi trên băng mỏng.
- Thế này rốt cuộc là sao? Nói cho chúng ta nghe thử đi.
Trọng Điền hỏi chi tiết hơn.
- Theo chúng ta biết, Hậu Thập Tam Kiếm không mang tùy tùng, một mực là đơn độc một mình, hai tùy tùng Ôn Hiểu mang theo hình như là chết rồi, về phần tùy tùng của Chu Phàm không biết sao lại tách ra với hắn, xuống núi rồi.
Giáo tập trả lời.
- Không mang tùy tùng, không hổ là đệ tử Kiếm Tông, mạnh thật.
Trương Lý lão thái gia ngây ra một thoáng nói.
- Chu Phàm và Ôn Hiểu không khỏi quá xui xẻo một chút, mất đi tùy tùng.
Trọng Điền thở dài.
Không có tùy tùng, muốn tiếp tục leo lên trên, sẽ khó tránh khỏi phải gánh vác phiêu lưu nhiều hơn thí sinh khác, thậm chí còn có khả năng sẽ vẫn lạc.
Ba vị quan chủ khảo Trọng Điền đều không đánh giá cao thứ hạng của ba người này trong thi việt dã.
…
Chu Phàm tỉnh lại, hắn nhìn bên ngoài sơn động, ngoài sơn động là một mảng đen xì, gió tuyết vù vù.
Tiểu Quyển sớm đã dùng tóc nàng cuốn lại làm chăn ngủ.
Tiểu Tiểu Quyển vẫn đang tận chức tận trách làm công tác thủ vệ ở cửa động.
Chu Phàm không nhìn nữa, hắn lại nhắm mắt.
Khi mở mắt, ánh vào trong mắt là mặt tuyết màu đỏ.