Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1266: Chương 1266: Trong trăm không có được một

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Đây không ngờ không phải chim chóc mà là hoa, chênh lệch cũng không tránh khỏi quá lớn rồi… Khóe miệng Chu Phàm giật giật, hắn cười gượng sửa lại:

- Là ta nhìn nhầm, đây quả thật là hoa.

Trời mới có thể nhìn ra đây là một đóa hoa, Chu Phàm lại thầm bổ sung một câu ở trong lòng.

Triệu Nhã Trúc hừ một tiếng, cúi đầu nói:

- Có việc gì thì mau nói đi.

- Ta muốn mua thêm một viên Thần Nguyên Châu.

Chu Phàm đưa ra yêu cầu của mình.

Triệu Nhã Trúc ngừng tay, nàng liếc Chu Phàm một cái:

- Ngươi vẫn tiếp tục ở lại trong hiểm địa đó à?

- Thật sự không sợ chết sao? Ngươi hai lần là vận khí tốt, vượt qua được, nhưng không có nghĩa là ngươi vẫn nhiều lần có vận khí tốt như vậy, ngươi nên hiểu, Thần Nguyên Châu cũng không phải vạn năng, cách làm tốt nhất chính là không ngủ nữa mà chạy ra lạnh hiểm địa đó.

Triệu Nhã Trúc ý vị thâm trường nói.

Sắc mặt Thực Phù lạnh lùng dừng tay, bởi vì Chu Phàm có thể nói là tính mạng tương liên với nàng, hiện tại Chu Phàm thân ở hiểm địa, tương đương với nàng thân ở hiểm địa.

Giống như Triệu Nhã Trúc nói vậy, không phải mỗi lần đều là vận khí tốt, có thể tránh được một kiếp.

Đây là sự bi ai của người phụ tá, Thực Phù vẫn không mở miệng nói gì, bởi vì nàng biết Chu Phàm sẽ không vì nàng mà làm ra bất kỳ nhượng bộ nào.

- Ta đương nhiên hiểu, không ai nguyện ý mạo hiểm cả, nhưng ta có nỗi khổ của mình.

Chu Phàm cười khổ nói.

Chu Phàm kỳ thật vẫn có nắm chắc nhất định, bằng không hắn sẽ không tiếp tục mạo hiểm.

- Ngươi đã có lòng tin như vậy, ta thanh toàn cho ngươi, vẫn là giá cũ, một ngàn con sâu xám lớn.

Triệu Nhã Trúc cười lạnh nói.

Chu Phàm gật đầu đáp ứng.

Triệu Nhã Trúc ngưng tụ quả cầu lưu ly của Chu Phàm từ trong sương mù, lại từ trong đó lấy ra một ngàn con sâu xám lớn, nàng bát đầu chế tác Thần Nguyên Châu cho Chu Phàm, Thần Nguyên Châu làm xong, đưa cho Chu Phàm, hoàn thành lần giao dịch này.

Chu Phàm cầm Thần Nguyên Châu, hắn bắt đầu tập trung tinh thần rót vào ý niệm mà mình sớm đã nghĩ kỹ.

Ý niệm được rót vào xong, Thần Nguyên Châu hóa thành lưỡng sắc quang mang màu trắng đen thuận theo mi tâm của hắn chui vào.

Thế là, Chu Phàm mới thở phào.

Bởi vì nguyên nhân của Hãi Mộng Chi Hoàn, Chu Phàm không thể ở lại trên thuyền quá lâu, rất nhanh hắn đã rời khỏi nơi này.

- Ngươi vẫn không tìm được hắn à?

Triệu Nhã Trúc nhìn Thực Phù hỏi.

- Nào có dễ dàng như vậy? Ta đã nỗ lực tìm rồi.

Thực Phù nhíu mày, dường như cảm thấy rất khó xử.

- Vậy chỉ nghe theo mệnh trời.

Triệu Nhã Trúc khẽ thở dài nói:

- Nếu vận khí của hắn không tốt, nói không chừng đêm nay không tỉnh lại nữa.

- Đêm qua hắn không phải đã tránh được ư? Ta tin mộng đó không quá nguy hiểm.

Thực Phù nghiêm mặt nói.

- Nào có?

Triệu Nhã Trúc cười lạnh:

- Nếu tiểu nam hài áo đỏ không phải vật chết không có ý thức, hắn chắc ý thức được mình bị đùa giỡn, tối nay còn dùng biện pháp tương tự, khẳng định là không thể thực hiện được.

- Cho dù là như vậy, ta cũng không có biện pháp, sắc mặt Thực Phù lạnh hơn nói.

- Ta cũng biết, chỉ mong hắn có thể thuận lợi sống sót.

Triệu Nhã Trúc nghĩ một chút, lại sắc mặt nghiêm lại nói:

- Hắn có thể sống sót hay không, tạm thời không phải chuyện chúng ta có thể quyết định, ta có một chuyện rất quan trọng muốn thương lượng với ngươi.

Thực Phù nhíu mày, nàng không ngắt lời, mà là lẳng lặng lắng nghe.

- Ta hi vọng ngươi có thể mau chóng tìm được hắn, ít nhất phải tìm được hắn trước lúc ta phụ thân.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc nghiêm túc nói.

- Lời này của ngươi là có ý gì?

Thực Phù kinh ngạc hỏi.

- Bởi vì ta hi vọng khi ta phụ thân ở trên người hắn, ngươi cũng ở ngay hiện trường.

Triệu Nhã Trúc chậm rãi nói:

- Đến lúc đó ta có thể cần sự hỗ trợ của ngươi.

- Cần sự hỗ trợ của ta?

Trong mắt Thực Phù lộ ra một tia kiêng kị.

- Cũng có thể không cần, chỉ là lo trước khỏi hoạ mà thôi.

Triệu Nhã Trúc suy nghĩ một chút nói:

- Ngươi đừng sợ, ta không có lý do gì để hại ngươi, chỉ cần ngươi giúp ta, đợi sau khi ta thoát vây, ta sẽ không còn phải chịu sự trói buộc của quy tắc thuyền, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi, cho dù không thể giúp ngươi thoát ly sự khống chế của thuyền, nhưng đối với ngươi cũng sẽ có lợi ích khó có thể tưởng tượng.

Sắc mặt Thực Phù bình tĩnh, nàng không hỏi thương lượng ở trước mặt thuyền như vậy liệu có vấn đề gì không?

Bởi vì nàng sớm biết, cho dù là bọn họ sử dụng biện pháp truyền âm, cũng không thể qua được thuyền thần thông quảng đại, hơn nữa Triệu Nhã Trúc nói thuyền sẽ không để ý tới loại chuyện này, có chuyện gì cứ quang minh chính đại thương lượng là được.

Thực Phù đang nghĩ là nên trả lời Triệu Nhã Trúc như thế nào.

- Ta giúp ngươi liệu có phá hỏng quy củ của thuyền không?

Thực Phù đầu tiên phải xác nhận sự thực này.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...