Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1265: Chương 1265: Nhượng bộ (2)
Như vậy, cho dù Ôn Hiểu đoán ra ta sẽ đi về bên phải, nhưng cũng không thể biết ta rốt cuộc là đi được bao xa về bên phải, muốn tìm được ta cũng sẽ đó lãng phí rất nhiều thời gian, càng đừng nói bố trí cạm bẫy trên đường ta sẽ đi qua.
Chu Phàm vừa leo lên, vừa suy nghĩ đủ loại khả năng, hắn lại gọi ra Tiểu Quyển cảnh giới cho hắn.
Lộ trình tiếp theo gió tuyết càng lúc càng lớn, điều này cũng làm giảm tốc độ leo lên của Chu Phàm, lại thêm hắn vừa phải đề phòng quái quyệt vừa phải cảnh giác cạm bẫy của Ôn Hiểu tập kích, một đường này cũng không dễ đi.
Có điều Chu Phàm nghĩ tình trạng của Ôn Hiểu chắc cũng không khác hắn là mấy, Ôn Hiểu khẳng định cũng đang đề phòng hắn.
Kỳ thật không chỉ là Ôn Hiểu, Chu Phàm còn phòng bị thí sinh khác có khả năng sẽ xuất hiện.
Bởi vì lộ tuyến của hắn sớm đã biến hóa, cho dù Thiên Huyễn Tuyết Sơn đủ lớn, nhưng hắn không biết rốt cuộc có bao nhiêu thí sinh có thể đạt tới vị trí này, cho dù có thể nhân số thí sinh ở độ cao này không nhiều lắm, nhưng có thể đi tới độ cao này không phải tùy tùng đủ mạnh thì chính là thí sinh đủ lợi hại.
Nếu gặp phải, không đều chỉ có một thân một mình như hắn và Ôn Hiểu, chỉ cần đối phương nhiều hơn một người, sợ rằng cũng sẽ xuất thủ với hắn.
Nghĩ đến đây, Chu Phàm vẫn tiến vào ẩn thân trạng thái, hắn không tin, tất cả thí sinh đều có thể nhìn thấu trạng thái ẩn thân của hắn.
Khu vực Thiên Huyễn Tuyết Sơn chỗ hắn, đổ một hồi bão tuyết, trời mờ đất tối, gió lạnh thấu xương, ngay cả ngoài mặt Tử Kim Giáp Trụ cũng bị phủ lên một lớp hàn băng.
Chu Phàm tìm được một sơn động, sau khi giết chết một con quái quyệt bên trong, hắn trốn trong sơn động, hắn đứng ở cửa động, lấy ra một đồng hồ cát nhỏ trong phù đại.
Đồng hồ cát này là công cụ hắn dùng để tính toán thời gian, cát ở tầng trên của đồng hồ cát đã sắp chảy hết, điều này khiến hắn hiểu rằng, cho dù không có trận bão tuyết này, hắn cũng phải dừng lại nghỉ ngơi, bởi vì đêm tối rất nhanh sẽ hàng lâm.
Sơn động ở vách đá trên núi cao này không thấp, Chu Phàm hơi cúi người là có thể hoạt động tự nhiên ở bên trong, hắn lại tiến hành nghiêm túc kiểm tra bên trong, xác nhận nơi này không có ám đạo gì, càng không có bất kỳ quái quyệt nào trốn ở đây, tâm thần khẽ buông lỏng đi ra sơn động, bảo Tiểu Quyển ở lại nơi này cảnh giới cho hắn, mà hắn thì nghênh đón gió tuyết leo lên, gian nan hoàn thành một lần kiểm tra đối với hoàn cảnh xung quanh.
Sau khi xác nhận phụ cận không có ai, Chu Phàm trước khi trời tối khi trở lại sơn động, ở cửa sơn động khăn bố trí che giấu đơn giản và cạm bẫy phù trận, hắn mới thả lỏng ngồi trên mặt đất.
Tiểu Quyển thì vẻ mặt lười biếng ngáp một cái.
Chu Phàm thò chân đá nàng một cái, bảo nàng phân ra phân thân đi tới cửa động làm phòng ngự giám thị tầng thứ hai.
Trong sơn động bởi vì có Dạ Quang Phù Châu, vẫn sáng như ban ngày.
Chu Phàm lấy ra lương khô cùng Tiểu Quyển vẻ mặt đau khổ ăn, về phần Tiểu Tiểu Quyển vốn chính là phân thân của nàng, không cần ăn cơm.
Sau khi ăn xong cơm chiều, Chu Phàm nhắm mắt suy nghĩ làm thế nào để vượt qua nan đề ác mộng tối nay, đợi sau khi có một số ý tưởng, hắn lại nghiên cứu công pháp Ngụy Hải.
Về phần Tiểu Quyển thì lại phân ra ba Tiểu Tiểu Quyển, thay nàng mát xa cánh tay và bắp chân, thoải mái rên hừ hừ.
Bất tri bất giác đã tới đêm khuya, Chu Phàm mở mắt nhìn bộ dạng an nhàn hưởng lạc đó của Tiểu Quyển, khóe miệng hắn giật giật, xụ mặt răn dạy Tiểu Quyển một chút.
Tiểu Quyển trợn mắt, đáng thương hề hề phái đi ba Tiểu Tiểu Quyển tới cửa động cảnh giới.
Chu Phàm biết nói cũng nói vô ích, hắn bất đắc dĩ nghĩ thầm trong lòng: Vì sao ta đối mặt với tiểu ngu xuẩn này lại luôn có cảm giác bất lực như lão phụ thân với nữ nhi vậy.
Hắn không nghĩ nhiều, mà là nằm xuống, bắt đầu nghỉ ngơi.
Đợi sau khi ngủ say, một trận cảm giác quen thuộc tản đi, Chu Phàm xuất hiện trên thuyền sương mù lượn lờ.
- Ồ, chúc mừng bình an trở về.
Triệu Nhã Trúc đang thêu, nàng ngẩng đầu nhìn tới.
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh nói:
- Vận khí mà thôi.
Bên kia, Thực Phù đang tu luyện võ kỹ không biết học được từ đâu, nàng cũng giống như Chu Phàm, không dám ở đây hấp thu thiên địa nguyên khí, vì vậy chỉ có thể tranh thủ thời gian rèn luyện võ kỹ.
Chu Phàm mặc kệ Thực Phù, mà là đến gần nhìn một cái, Triệu Nhã Trúc tay cầm vải thêu trong thủ băng, trên vải thêu dần dần có chim chóc hình thành sơ hình.
Lần này ta tuyệt đối sẽ không nhận nhầm, Chu Phàm lại cười nói:
- Chim chóc này thêu không tồi.
Ta không nói là uyên ương, hàm hồ nói là chim chóc chắc sẽ không sai được.
Chỉ là sắc mặt Triệu Nhã Trúc lập tức lạnh lùng, nàng hừ một tiếng nói:
- Ngươi đúng là mắt chó, đây không phải chim chóc, là một đóa hoa.