Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1264: Chương 1264: Nhượng bộ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hai người đánh nhau trên vách đá tụt xuống bốn trượng, Chu Phàm không muốn tiếp tục tụt xuống nữa, hắn quát lạnh một tiếng, đao gỉ trong tay lan ra chín đạo Thanh Hắc Quỷ Khí, một đao quét ra, xoẹt một tiếng, Thanh Hắc Quỷ Khí rạch ra một vết đao rộng một trượng trên vách đá, Ôn Hiểu giơ song đao đỡ, lại bị một đao này quét cho bay thẳng lên.

Thân thể của Ôn Hiểu không ngừng lăn lộn trên vách đá, cho đến khi ngã ra ngoài một trượng, hai chân hắn mới giậm một cái cắm vào vách đá, cặp mắt đó vẫn chăm chú nhìn Chu Phàm:

- Đao này không tồi, ta nhận ra ngươi, ngươi chính là Chu Phàm hạng nhất văn thí đó.

Chu Phàm hơi kinh ngạc, Ôn Hiểu dưới một đao này của hắn không bị thương thì hắn cũng không lấy làm lạ, cảm thấy kinh ngạc là Ôn Hiểu không ngờ nhận ra hắn.

Dẫu sao hiện tại hắn chính là toàn thân bao phủ Tử Kim Giáp Trụ.

- Ta nhận ra mắt của ngươi.

Ôn Hiểu lại giải thích.

- Ngươi vừa nói như vậy, ta liền nổi hết cả da gà.

Khóe miệng Chu Phàm giật giật nói.

Nếu một nữ nói với Chu Phàm như vậy, Chu Phàm sẽ cảm thấy rất cao hứng, nhưng thanh âm thân hình của Ôn Hiểu đều cho thấy là nam.

- Cho dù ngươi có thể không tin, nhưng ta c vẫn muốn nói một tiếng, cạm bẫy trên đường không phải ta bố trí, mà là hai người bọn họ kiên trì muốn bày ra.

Ôn Hiểu lại chậm rãi nói, hắn thu hồi song chiết đao.

- Bọn họ trên danh nghĩa dù sao cũng là trưởng bối của ta, ta cũng không thể nói gì.

Chu Phàm hơi ngẩn ra, đây là đang phóng thích thiện ý với mình à?

- Ngươi đừng nghĩ nhiều, không phải ta sợ ngươi, cũng không phải muốn nịnh bợ ngươi.

Ôn Hiểu nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Chu Phàm.

- Ta nói với ngươi, là muốn để ngươi biết Ôn Hiểu ta muốn thắng đường đường chính chính, không cần phải làm loại thủ đoạn nhỏ này.

Chu Phàm và Ôn Hiểu trong miệng nói muốn thắng quang minh chính đại giằng co cạnh vách đá.

Thân thể của hai người đều hơi nghiêng, Chu Phàm không tin lời Ôn Hiểu nói ra, hắn hơi nhướng mày nhìn Ôn Hiểu, trong lòng vẫn duy trì đủ cảnh giác.

Cho dù Ôn Hiểu đã thu hồi song chiết đao, nhưng Chu Phàm vẫn nhớ kỹ Ôn Hiểu đến từ Đại Ngụy Tây Man Trùng Giáo, am hiểu nhất là sử dụng những thủ đoạn khó lòng phòng bị như độc trùng.

Nhưng Ôn Hiểu đã bắt đầu lui về phía sau nói:

- Ngươi dường như đã dính phải một số quái quyệt kỳ quái.

Ôn Hiểu là nói Quỷ Táng Quan phía sau Chu Phàm.

- Thân thủ của ngươi rát tốt, đấu như vậy, bất kể là ai thắng ai thua, đối với hai người chúng ta đều không có lợi.

Thân thể của Ôn Hiểu giống như ảo ảnh, lập tức hạ xuống trên đá to, hắn ôm lấy thi thể của tùy tùng chạy vội về phía vách núi bên trái, lập tức biến mất trước mắt Chu Phàm.

- Con đường này nhường cho ngươi.

Thanh âm của hắn từ xa xa truyền đến.

Chu Phàm chậm rãi thu hồi đao gỉ, hắn có chút bất ngờ vì Ôn Hiểu lại nhường đường cho hắn, có điều hắn nghĩ một chút liền hiểu được, Ôn Hiểu không nắm chắc sẽ thắng, cho nên mới nhượng bộ, cũng bởi vì đây đã là độ cao gần hai ngàn trượng của núi tuyết, ở loại độ cao này, ý nghĩa của lộ tuyến sẽ không lớn. Bởi vì độ cao tiếp theo sẽ rất ít có võ giả đạt tới, bất kể là leo lên theo phương hướng nào đều phải dựa vào thực lực và vận khí của mình, đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến Ôn Hiểu sảng khoái nhượng bộ như vậy.

Đương nhiên đối với Ôn Hiểu có thật sự nhường đường hay không, trong lòng Chu Phàm vẫn còn nghi vấn, nói không chừng Ôn Hiểu đã bày ra cạm bẫy gì đó chờ hắn ở ngay phía trước.

Về phần vì sao không đào thải Ôn Hiểu?

Bởi vì Chu Phàm cũng không nắm chắc tuyệt đối có thể thắng được Ôn Hiểu, không phải nói vấn đề cảnh giới tu vi, hắn kiêng kị là Ôn Hiểu đến giờ vẫn không sử dụng thủ đoạn như trùng.

Một khi chiến đấu rơi vào trạng thái giằng co, khiến Chu Phàm phải trả giá nhất định mới có thể thắng được Ôn Hiểu, vậy là không có lợi.

Dẫu sao Quỷ Táng Quan vẫn theo hắn, đại biểu cho vận rủi của hắn vẫn chưa giải trừ, dưới trạng thái như vậy, nếu thực lực có hao tổn, khi nguy hiểm tiến đến sẽ rất phiền.

Chu Phàm lại nghiêm túc nghĩ một chút, để tránh Ôn Hiểu có thể bày ra cạm bẫy ở trên đường, hắn nhìn về phía trước, sau khi xác nhận không có ai, hắn lại đi ngược với phương hướng của Ôn Hiểu.

Hắn không tiến vào trạng thái ẩn giáp nữa, bởi vì Ôn Hiểu có thể nhìn thấu ẩn hình của hắn, lại biết phía sau hắn có Quỷ Táng Quan đi theo, trạng thái ẩn giáp cũng mất đi ý nghĩa.

Hắn đi ra được cự ly cách mười một trượng, mới dừng bước, bắt đầu nhìn quét xung quanh, hắn lo lắng là Ôn Hiểu sẽ thả ra một số linh trùng đặc thù để truy tung tung tích của hắn, cho nên hắn nhìn rất cẩn thận, cũng lấy ra mấy đạo phù lục phụ trợ, để kiểm tra xem thật sự có trùng tử gì đang theo dõi hắn không, sau khi xác nhận không có hắn mới tiếp tục leo lên trên.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...