Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1262: Chương 1262: Chiến pháp của Tiểu Quyển (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Liệt trận.

Tiểu Quyển vung tay.

Năm trăm Tiểu Tiểu Quyển chia làm mười đội, mỗi đội năm mươi người.

Một đội Tiểu Tiểu Quyển dẫn đầu xông lên, Oán Tuyết Viên thân cao tám thước, rất khinh thường loại người nhỏ như hạt đậu này, móng vuốt to lớn như tay gấu của nó duỗi ra, quét xuống mặt tuyết, tiểu đội năm mươi người bị quét cho thất linh bát lạc.

Nhưng đội thứ hai và đội thứ ba sớm đã bắt đầu chạy vòng qua, Oán Tuyết Viên không dám lơ là, nó dùng khứu giác quái quyệt độc hữu của mình ngừng lại, hai tay leo lên, vỗ tới đội thứ hai thứ ba vừa tách ra vòng qua.

Tiểu đội thứ hai và thứ ba cũng bị đập bay.

Đội thứ tư năm sáu lúc này đã từ chính diện đột phá tới dưới chân Oán Tuyết Viên, tóc đen sắc bén không thể vươn quá dài như châm đâm ra.

Ngón chân ở hai chân của Oán Tuyết Viên bị đâm rách, chảy xuống máu tươi tí tách, đau đến khiến nó phẫn nộ kêu to, tuyết bay đầy trời lấy làm trung tâm hóa thành lốc xoáy, càn quét tiểu đội bốn năm sáu.

Tiểu đội bảy tám chín mười nhảy lên cao, tóc hóa thành dạng xòe ô, khiến cho bọn họ có thể bay lên, nhưng vừa tiếp cận bên cạnh Oán Tuyết Viên, gió lạnh thấu xương đó đã khiến cho các Tiểu Tiểu Quyển của tiểu đội bảy tám chín mười phát sinh hao tổn không nhỏ.

Nhưng một màn thần kỳ đã phát sinh, Tiểu Tiểu Quyển của tiểu đội bảy tám còn lại ôm lấy Tiểu Tiểu Quyển của tiểu đội chín mười, tóc bọn họ duỗi thân ra, hóa thành thuẫn tóc cứng rắn, chặn gió lạnh như đao.

Tiểu Tiểu Quyển của tiểu đội bảy tám chín mười cuối cùng cũng hạ xuống được người Oán Tuyết Viên, bọn họ rơi vào trong lông thú rậm rạp, tóc của các Tiểu Tiểu Quyển lại hóa thành khôi giáp, khiến cho bọn họ có thể cản được gió lạnh, bọn họ bắt đầu tóm lấy tóc không ngừng bò lên.

Oán Tuyết Viên quýnh lên, nó không ngừng xoay người, cộng với tay vỗ, ý đồ muốn hất các Tiểu Tiểu Quyển xuống.

Nhưng tiểu đội một hai ba bốn năm sáu sớm đã tập hợp lại, công kích tới bàn chân đang đổ máu của Oán Tuyết Viên.

Oán Tuyết Viên ốc còn không mang nổi mình ốc, nó không biết nên công kích đội nào mới là chính xác, chỉ có thể giống như nổi điên làm bừa.

Tiểu đội bảy tám chín mười đến trên đầu Oán Tuyết Viên, đâm tóc vào trong mắt nó, nó đã triệt để bị mù.

Sau đó các Tiểu Tiểu Quyển lại thừa cơ công kích các bộ vị yếu ớt trên thân thể nó.

Thân thể của Oán Tuyết Viên không ngừng có máu chảy ra, rất nhanh đã thành vượn máu, cuối cùng thì yếu ớt thoi thóp, ầm ầm ngã xuống đất.

Tiểu Quyển thổi một tiếng sáo, để các Tiểu Tiểu Quyển chạy về, dung nhập vào trong thân thể nàng, nàng đắc ý dào dạt liếc Chu Phàm một cái.

Chu Phàm mặt không biểu tình rút đao gỉ ra, một đao chặt bỏ đầu của Oán Tuyết Viên, giải trừ thống khổ cho nó.

- Tiểu Tiểu Quyển từ lúc nào lại biến thành thông minh như vậy?

Chu Phàm hỏi, trong lòng hắn rất kinh ngạc.

Vừa rồi năm trăm Tiểu Tiểu Quyển này giống như một quân đội, mà Tiểu Quyển chỉ bảo bọn họ liệt trận, căn bản không phát ra bất kỳ mệnh lệnh gì.

- Ta huấn luyện đó, bình thường ta trao đổi nhiều với bọn họ, nhưng bọn họ rất ngu, bình thường không hiểu được lời nói của ta.

Tiểu Quyển buồn rầu nói:

- Về sau ta hạ một mệnh lệnh cho mỗi một tiểu đội, ví dụ như một khi liệt trận, bọn họ người hấp dẫn kẻ địch sẽ hấp dẫn kẻ địch, người đánh lén sẽ đánh lén.

- Bọn họ mới hiểu, có điều thiên phú chiến đấu của bọn họ chính là sinh ra đã có, không cần ta dạy.

- Lợi hại.

Chu Phàm khen, không thể không nói biện pháp này rát tốt, người càng ngu thì càng không chiết khấu chấp hành mệnh lệnh, quân đội có đôi khi cần chính là loại binh lính như vậy.

Tuy trí tuệ của Tiểu Tiểu Quyển không cao, nhưng mỗi một người đều dũng mãnh không sợ chết, tuyệt đối là binh lính tốt nhất.

- Tiểu Tiểu Quyển làm quả thật không còn, nhưng thời gian tiêu hao để giết chết Oán Tuyết Viên vẫn quá nhiều, sao ngươi không hỗ trợ?

Chu Phàm nhìn Tiểu Quyển nói:

- Nếu ngươi hỗ trợ, căn bản không cần lãng phí thời gian như vậy, đã sớm giải quyết rồi.

- Chuyện các hài nhi của ta có thể làm được, vì sao ta còn phải nhúng tay?

Tiểu Quyển rụt cổ:

- Vả lại, bất ngờ chiến đấu có thể phát sinh quá nhiều, vạn nhất ta bị thương thì sao? Không phải ta sợ chết, mà là ta chết, chủ nhân sẽ bị thương nặng.

Bộ dạng suy nghĩ cho ta này, ta tin ngươi chính là ngốc… Chu Phàm thở dài trong lòng, vừa ngốc vừa lười lại nhát.

Giết chết Oán Tuyết Viên, Chu Phàm tiếp tục leo lên trên, hắn hạ lệnh không cho Tiểu Quyển nói nữa, bởi vì leo lên càng lúc càng gian nan, nhiệt độ vẫn đang liên tục giảm xuống.

Thể lực của hắn rất tốt, vào lúc thế này không vận chuyển chân khí chống đỡ giá lạnh, là bởi vì không cần, Tử Kim Giáp Trụ đủ để ngăn cản một bộ phận rét lạnh.

Hắn không cho Tiểu Quyển nói chuyện, không phải đẻ bảo tồn thể lực, không để thể lực xói mòn, mà là hắn cũng cảm thấy gian nan, hắn có thể rất nhanh sẽ nhìn thấy bọn Ôn Hiểu.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...