Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1261: Chương 1261: Chiến pháp của Tiểu Quyể

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Được rồi, tỉnh lại cho ta.

Chu Phàm đi tới, một cước giẫm lên trên con nhộng.

Sợi tóc trên con nhộng mới nhanh chóng tản đi, lộ ra thân ảnh của Tiểu Quyển, nàng duỗi lưng, thở phào,

- A, hôm nay lại là một ngày tươi đẹp.

- Cái đồ ngốc này, đây là Thiên Huyễn Tuyết Sơn, đệ nhất hiểm địa của Cao Tượng Huyện, ngươi cho rằng đây là đến để chơi à? Mỗi một ngày ở nơi này đều rất nguy hiểm, hơi vô ý chút, hai người chúng ta đều phải chết ở đây đó.

Chu Phàm sầm mặt quát:

- Còn không mau thu hồi phân thân, ăn một chút gì đó rồi bắt đầu lên đường.

- Vâng vâng vâng.

Tiểu Quyển vô cùng thất vọng.

Chu Phàm thở dài, không để ý tới tiểu gia hỏa này nữa, mà là lấy ra lương khô ăn chậm nuốt chậm.

Tiểu Quyển thu lại toàn bộ, nàng cũng ăn một chút lương khô khó ăn.

Sau khi ăn xong, Chu Phàm dẫn theo Tiểu Quyển, bắt đầu lên núi.

Chu Phàm mặc Tử Kim Ẩn Giáp, thân ảnh của hắn sớm đã ẩn trong gió tuyết, Tiểu Quyển cũng ở trạng thái ẩn hình ngồi trên đầu vai phải của hắn đưa lưng lại, thay hắn lưu ý mặt sau.

Trên đầu hắn, trên vai trái thì là hai Tiểu Tiểu Quyển, lưu ý bên trái và bên phải cho hắn.

Đây là biện pháp Tiểu Quyển ăn bơ làm biếng vừa nghĩ ra, bằng không nàng lại phải nhìn thêm một hoặc hai phương hướng.

- Chẳng trách luôn có người khoa trương nói, một nửa sự tiến bộ của thế giới là do người lười thúc đẩy.

Chu Phàm vừa đi vừa nghĩ.

Quỷ Táng Quan vẫn đi theo phía sau hắn.

Tiểu Quyển và nữ nhân bóng xám và hai tiểu hài bóng xám lườm nhau.

Lúc trước Tiểu Quyển còn sợ Quỷ Táng Quan, nhưng hiện tại ngược lại không sợ nữa, dẫu sao Quỷ Táng Quan sẽ không công kích nàng, cùng lắm chỉ là bộ dạng có chút kỳ quái, trong mắt nàng lộ ra vẻ tò mò, nếu không phải chủ nhân nói thử tới gần Quỷ Táng Quan sẽ bị công kích, nàng đã sớm đi tới ân cần thăm hỏi vài câu rồi.

Tiểu Quyển Trước nay vừa nhát vừa sợ chết cố dằn xuống lòng hiếu kỳ của mình.

Nàng nhìn gió tuyết đầy trời, lặng lẽ thở dài, mở miệng nói:

- Chủ nhân, chán quá.

- Ngậm miệng, nếu kẻ địch ở phụ cận, nghe thấy lời ngươi nói, ta không tha cho ngươi đâu.

Chu Phàm cảnh giác nhìn phía trước, lạnh lùng nói.

- Ở đâu có người? Trừ chúng ta và Quỷ Táng Quan ra, ngay cả quái quyệt làm trò vui cho chúng ta cũng không thấy.

Tiểu Quyển lại lười biếng nói.

- Lá gan to ra rồi phải không? Bình thường ngươi đụng phải quái quyệt đều sợ muốn chết, quái quyệt xuất hiện, muốn ngươi hỗ trợ lại cố không ra.

Chu Phàm hừ một tiếng nói.

- Nói hưu nói vượn.

Sắc mặt Tiểu Quyển đỏ lên nói:

- Đó là bởi vì chủ nhân có thể tự giải quyết, không cần ta phải xuất thủ, cho dù là chủ nhân cũng không thể vu tội cho Tiểu Quyển trí dũng song toàn.

- Vậy đợi lát nữa nếu phát hiện quái quyệt, ngươi biểu hiện một chút đi.

Chu Phàm trêu chọc.

- Đến thì đến, ta đã âm thầm luyện một tuyệt kỹ rồi.

Tiểu Quyển thốt ra, sau khi nói xong, trong lòng lại có chút hốt hoảng, vội vàng sửa lại:

- Nếu quá lợi hại, vẫn phải dựa vào chủ nhân.

- Lợi hại cỡ nào mới tính là lợi hại?

Chu Phàm cười nói.

Hôm nay gió tuyết không lớn, Chu Phàm có thể thấy rõ trong tầm nhìn không có bất kỳ bóng người nào, cho nên nguyện ý nói chuyện phiếm với Tiểu Quyển.

- Bạch Lệ trở lên… Không, Huyết Oán trở lên… Ta chỉ đối phó quái quyệt cấp Hắc Oán.

Tiểu Quyển ấp úng nói.

- Cấp Hắc Oán…

Chu Phàm nghẹn lời rồi:

- Lúc trước ngươi chính là quái quyệt cấp Huyết Oán, sau khi trở thành người hầu của ta, lại nuốt Vận Luân Bào Bào Quả, không bảo ngươi phải đối phó quái quyệt cấp Hắc Lệ, nhưng tốt xấu gì cũng phải là cấp Bạch Lệ mới được, ngươi lại nói với ta là cấp Hắc Oán, ngươi chỉ có chút chí khí này thôi à?

- Từ sau khi đi theo chủ nhân, Tiểu Quyển yếu đi.

Sắc mặt Tiểu Quyển đỏ bừng biện giải.

- Ngươi câm miệng cho ta.

Chu Phàm cố nén xung động muốn ôm mặt.

Chu Phàm đi được mười trượng, quả nhiên phát hiện một con Oán Tuyết Viên cấp Hắc Oán.

Oán Tuyết Viên đang đứng ở ngoài một trượng, hai mắt lấp lánh quang mang màu đen nhìn Chu Phàm.

Cho dù Chu Phàm ở vào trạng thái ẩn thân, nó dường như vẫn nhìn thấy Chu Phàm.

Loại quái quyệt này không có quá nhiều trí tuệ, hiển nhiên đã coi Chu Phàm là đồ ăn ngon miệng.

Ở loại hiểm địa Thiên Huyễn Tuyết Sơn này, quái quyệt cấp Oán rơi vào tầng dưới của chuỗi thức ăn, đồ ăn không dễ tìm.

- Ơ, quái quyệt cấp Hắc Oán, tới lúc ngươi biểu hiện rồi.

Chu Phàm chèn ép Tiểu Quyển.

Sắc mặt Tiểu Quyển nghiêm túc từ trên vai Chu Phàm nhảy xuống, một sợi tóc của nàng thoát ra, hóa thành một Tiểu Tiểu Quyển, Tiểu Tiểu Quyển bắt đầu một phân thành hai, hai thành bốn, bốn thành tám… Rất nhanh phân liệt ra mấy trăm, phủ kín mặt tuyết.

Oán Tuyết Viên dường như cuối cùng cũng xác nhận, người trước mắt không hề đáng sợ, nó đã mất đi kiên nhẫn, tay chân cùng sử dụng chạy vội tới.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...