Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1260: Chương 1260: Ý niệm gửi vào

Mục lục truyện Long Xà Chi 10 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm biến mất trong sơn trang, chứng tỏ trò chơi có thể kết thúc.

Mười một tiểu nam hài áo đỏ chơi đầu gỗ một hai ba đều trầm mặc đứng đó.

Trước người bọn họ bỗng nhiên hiện lên một cánh cửa màu đỏ, cửa chậm rãi bị chậm rãi đẩy ra, bọn họ dựa theo trình tự từ cao đến thấp theo thứ tự tiến vào trong cửa, cửa mới triệt để biến mất.

Mà tuyết đỏ cũng hóa thành nhiều điểm quang mang rồi sụp đổ.

Mười một tiểu nam hài áo đỏ xuất hiện trong phòng vẽ tranh, không chỉ là bọn họ, tiểu nam hài áo đỏ đắp người tuyết, ba tiểu nam hài áo đỏ ném tuyết, tiểu nam hài áo đỏ oẳn tù tì cũng đều ở đây.

Tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh đang nghiêm túc vẽ, mười sáu tiểu nam hài áo đỏ còn lại không nói gì, chỉ hờ hững mà máy móc đứng đó.

Đợi hắn buông bút vẽ, hắn nhìn về phía các tiểu nam hài áo đỏ bộ dạng giống hệt hắn, bình tĩnh nói:

- Hôm nay hắn không tới đây, vậy là ở ai chơi với hắn à?

- Nhưng hắn chưa chết, các ngươi cũng không chết, chẳng lẽ xuất hiện hòa nhau hiếm thấy sao?

Không ai trả lời, bởi vì bọn họ vẫn chưa được cho phép, không thể nói chuyện.

- Các ngươi có thể nói rồi.

Tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh trước tiên nhìn về phía tiểu nam hài áo đỏ oẳn tù tì, tiểu nam hài áo đỏ oẳn tù tì lắc đầu nói:

- Ta không nhìn thấy hắn.

Tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh lại nhìn về phía mười một tiểu nam hài áo đỏ đầu gỗ một hai ba.

Người thấp nhất trong mười một tiểu nam hài áo đỏ đầu gỗ một hai ba đứng ra nói:

- Chúng ta nhìn thấy hắn, nhưng hắn không nhận lời mời của chúng ta.

Tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh lại nhìn về phía ba tiểu nam hài áo đỏ ném tuyết, người không cao không thấp trong ba tiểu nam hài áo đỏ nói:

- Hắn không nhận lời mời của chúng ta.

Tiểu đội đầu gỗ đều nhìn thấy Chu Phàm, dựa theo trình tự trước sau, ném tuyết tất nhiên cũng nhìn thấy.

- Vậy hắn là chơi đắp người tuyết à?

Tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh nhìn về phía tiểu nam hài đắp người tuyết hỏi.

- Không.

Tiểu nam hài đắp người tuyết trả lời.

Tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh hơi ngẩn ra:

- Hắn không chơi gì, các ngươi nói cho ta nghe thử, hắn là làm gì, vì sao ta không nhìn thấy hắn?

- Hắn đi rất chậm.

Tiểu nam hài đắp người tuyết nói.

- Hắn đi rất chậm.

Tổ ba người ném tuyết nói.

- Hắn đi rất chậm.

Tiểu đội đầu gỗ cũng đồng thanh trả lời.

Tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh bừng tỉnh đại ngộ, hắn không nhịn được bật cười, tiếng cười bén nhọn chói tai:

- Thì ra hắn đi rất chậm, chẳng trách hắn không chơi trò chơi mà ta cũng không nhìn thấy hắn.

Chu Phàm tỉnh lại, trời trên núi tuyết đã sáng.

Hắn ngồi dậy, gãy phủ trên người nứt ra, hắn nhớ lại giấc mộng khi ngủ, sắc mặt nghiêm lại, đồng thời thở phào.

Hắn lại tránh được một kiếp.

Khi ở trên thuyền, hắn vẫn làm ra lựa chọn không chơi trò chơi, bởi vì chơi trò chơi có quá nhiều phiêu lưu không biết đang chờ hắn.

Nhưng không chơi trò chơi, lại không thể đi đến phòng vẽ tranh đó, nếu không hắn khẳng định sẽ bị tiểu nam hài áo đỏ trừng phạt, cho nên hắn quyết định thử kéo dài thời gian.

Ý niệm hắn lưu lại rất đơn giản: Nghĩ cách đừng đi vào bên trong cùng của sơn trang.

Nếu ý niệm chỉ là khiến bản thân đi rất chậm, vậy vạn nhất không phù hợp với quy tắc, bị tiểu nam hài áo đỏ thúc giục, vậy hắn khó tránh khỏi sẽ cấp tốc tiến về phía trước hoặc là làm trái quy tắc.

Mà những câu như ‘Nghĩ cách đừng đi vào bên trong cùng sơn trang’ thì lại lộ ra quá mênh mông, nếu biện pháp đi như rùa thất bại, hắn ở trong mộng sẽ nghĩ biện pháp khác, chứ không phải khoanh tay chịu chết.

Về phần hắn ở trong mộng sẽ lựa chọn chơi trò chơi, đó là chuyện không thể, bởi vì đêm trước hắn không chơi, đêm qua cũng không thể làm ra loại lựa chọn này.

Đây là chuyện không cần quá lo lắng.

Trải qua chuyện đêm qua, khiến Chu Phàm hiểu được một sự thực hiển nhiên: Tiểu nam hài áo đỏ ở ba nơi đắp người tuyết, đầu gỗ một hai ba, ném tuyết sẽ chỉ dựa theo quy tắc mà làm việc, chỉ cần không phá quy củ, bọn họ không làm gì được hắn!

Về phần tiểu nam hài oẳn tù tì và vẽ tranh, Chu Phàm hoài nghi tiểu nam hài áo đỏ oẳn tù tì cũng sẽ chỉ dựa theo quy củ làm việc, tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh thì khó nói.

Hắn đoán tiểu nam hài áo đỏ vẽ tranh có thể chính là thứ hắn gặp ở ngoài sơn trang, cũng chính là bản thể.

Nghĩ đến đây, tâm tình của Chu Phàm trở nên trầm trọng, đêm qua hắn xem như đã tìm được lỗ hổng của quy tắc, bình yên vượt qua, nhưng nếu bản thể này có ý thức nhất định, khẳng định sẽ tu bổ lỗ hổng này, nói cách khác tối nay hắn không thể làm theo cách cũ, phải nghĩ phương pháp khác.

Đương nhiên nếu hắn có thể xuống núi trước khi vào đêm, ngược lại không cần lo lắng tới vấn đề này.

Nhưng hắn không thể lập tức xuống núi, ác mộng tối nay chỉ có thể chậm rãi nghĩ biện pháp giải quyết.

Ác mộng ngươi lên núi khác gặp phải có lẽ không khó giải quyết như của hắn.

Chu Phàm không nghĩ nhiều nữa, mà là vỗ tuyết trên người, vận lên chân khí hong khô quần áo, hắn nhìn tuyết trắng xoá, trong tuyết có Tiểu Tiểu Quyển chạy tới chạy lui.

Khóe miệng Chu Phàm giật giật, hắn gọi:

- Tất cả tới đây.

Tiểu Tiểu Quyển rất nhanh xếp thành từng đội, ngọt ngào gọi:

- Lão chủ nhân.

Lão con mẹ mày… Khóe mắt Chu Phàm giật giật, quyết định không tính toán với những Tiểu Tiểu Quyển chỉ số thông minh cơ hồ bằng không này, mà là hỏi:

- Chủ nhân ngu ngốc của các ngươi đâu?

Tiểu Tiểu Quyển vội vàng co giò, chạy tới một chỗ tuyết, sau đó bắt đầu đào tuyết, từ trên mặt đất tuyết kéo ra một vật thể hình con nhộng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...