Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1258: Chương 1258: Rùa
Triệu Nhã Trúc từ trong quả cầu lưu ly lấy ra một ngàn con sâu xám lớn, mới ném Thần Nguyên Châu cho Chu Phàm,
- Chỉ cần ngươi ngưng thần, thầm nghĩ trong lòng mười lần ý niệm mình muốn gửi vào, là có thể gửi ý niệm vào trong Thần Nguyên Châu.
Chu Phàm không hỏi mình còn lại bao nhiêu sâu xám lớn, hắn nhìn Thần Nguyên Châu trong tay, trong lòng cấp tốc chuyển động, hắn đang nghĩ gửi vào ý niệm gì thì thích hợp?
- Ngươi phải nhớ kỹ, ý niệm ngươi gửi vào chỉ có thể là không làm hoặc làm chuyện gì đó, nếu nhiều hơn, viên Thần Nguyên Châu này rất có thể sẽ mỏng đi, từ đó rất dễ chịu sự ăn mòn của Hãi Mộng Chi Hoàn.
Triệu Nhã Trúc lại nhắc nhở.
Chu Phàm không đáp lời, thời gian của hắn không còn nhiều, sương mù đã lan đến cổ hắn, thân thể cũng biến thành như ẩn như hiện, hắn hiểu, nếu mộng cảnh là liên tục, vậy tối nay hắn có xác suất đại khái sẽ xuất hiện trong sơn trang của tiểu nam hài áo đỏ.
Mà hắn chỉ có thể gửi vào một loại ý niệm làm một chuyện hoặc không làm chuyện gì đó.
Nếu xuất hiện ở trong sơn trang của tiểu nam hài áo đỏ, với sự quỷ dị mà tiểu nam hài áo đỏ thể hiện ra, hắn muốn chạy trốn cơ hồ là chuyện không thể.
Vậy hắn cũng chỉ có hai loại lựa chọn, lựa chọn thứ nhất chính là tiếp tục không đếm xỉa tới lời mời chơi trò chơi của tiểu nam hài áo đỏ, lựa chọn thứ hai chính là nhận lời mời chơi trò chơi của tiểu nam hài áo đỏ.
Lựa chọn thứ nhất hắn đêm qua chọn mà không chết, nhưng không có nghĩa là tối nay hắn sẽ không sao, đêm qua hắn mất rất nhiều thời gian mới đến được sơn trang, cho nên về sau hắn mới ở trong nháy mắt sắp tử vong đó thoát ra khỏi mộng cảnh.
Lựa chọn thứ hai là lựa chọn nhận chơi trò chơi, hắn hoàn toàn có thể thiết lập khiến mình chơi một loại trò chơi trong đó, nhưng nếu chọn một loại từ đắp người tuyết, ném tuyết, đầu gỗ một hai ba, oẳn tù tì, vẽ tranh, hắn cảm thấy đắp người tuyết có lẽ là an toàn nhất.
Nhưng đây chỉ là hắn nghĩ mà thôi, hắn không dám khẳng định nhận chơi trò chơi sẽ xuất hiện chuyện đáng sợ gì.
Cho nên hắn không muốn lựa chọn nhận lời mời chơi trò chơi.
Sương mù đã đến cằm Chu Phàm, trong lòng Chu Phàm đã có ý tưởng nào đó, hắn vẫn nhìn về phía Triệu Nhã Trúc hỏi:
- Ngươi cảm thấy ta chọn gửi vào ý niệm gì thì tốt?
- Ngươi đã nói ngươi đêm qua không chơi trò chơi rồi sắp chết, vậy chỉ có thể gửi vào ý niệm chơi một trò nào đó trong đó, tiểu nam hài áo đỏ cung cấp cho ngươi năm loại trò chơi, ném tuyết sẽ khiến tuyết cầu nện lên trên người ngươi, đầu gỗ một hai ba và oẳn tù tì đều sẽ quyết định thắng thua rất nhanh, vẽ tranh thì quá quỷ dị, ta cảm thấy đắp người tuyết là an toàn nhất.
Triệu Nhã Trúc cười phân tích.
Hiếm có Triệu Nhã Trúc không ngờ không thu thù lao.
Chu Phàm chỉ yên lặng gật đầu, hắn không hỏi nhiều, mà là ngưng thần nhìn Thần Nguyên Châu, lẩm bẩm ý niệm mình đã nghĩ kỹ.
Thần Nguyên Châu rất nhanh hóa thành quang mang hai màu trắng đen giao nhau thuận theo mi tâm của Chu Phàm chui vào.
Lúc này Chu Phàm đã bị sương mù lan ra triệt để bao phủ, rất nhanh liền biến mất khỏi thuyền.
- Ngươi nói đắp người tuyết là an toàn nhất, là đang lừa hắn hay là nói thật lòng?
Chu Phàm vừa đi, Thực Phù mở miệng hỏi.
- Tiểu gia hỏa, cái này có gì khác nhau?
Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra vẻ trêu chọc hỏi.
- Đương nhiên là có rồi, nếu ngươi đang lừa hắn, chính là sẽ hại chết ta.
Sắc mặt Thực Phù lạnh lùng nói.
Triệu Nhã Trúc bật cười ha ha:
- Tiểu gia hỏa, ngươi cứ yên tâm đi, không nói là vì ngươi, hắn nợ ta một lần phụ thân, sao ta nỡ để hắn cứ vậy bị giết chết, nếu không vì sao ta lại bán cho hắn Thần Nguyên Châu?
- Về phần lời nói đó, ta là nói chân tâm thực ý, nhưng ta cũng không thể bảo đảm lời ta nói là đúng, nói không chừng đắp người tuyết mới là trò chơi nguy hiểm nhất.
- Ngươi cảm thấy hắn sẽ nghe lời ngươi sao?
Thực Phù lại hỏi.
- Vậy thì khó nói lắm, Chu Phàm này tâm tư rất phức tạp.
Triệu Nhã Trúc thở dài:
- Cho dù là hắn nghe lời ta, cũng nhất định là trải qua một phen cân nhắc, cảm thấy đúng mới nghe, giống như ngươi vậy.
- Nghe khẩu khí của hắn, hắn dường như vẫn có thể ở đó một đoạn thời gian, ngươi đã tìm được địa điểm khả nghi chưa?
Thực Phù trầm mặc một chút nói:
- Đã tìm ra hai địa điểm cách ta gần nhất, ta và người của ta tách ra đi tìm, nhưng ngươi cũng biết, hành tẩu ở bên ngoài là không dễ dàng, vẫn cần thời gian, không biết có thể kịp hay không?
- Giống như ta đã nói lúc trước, kịp là tốt nhất, không kịp cũng không sao, cơ hội còn nhiều mà, đương nhiên dưới tiền đề là hắn đừng chết trong mộng, bằng không ngươi khẳng định sẽ không chôn cùng hắn, mà ta thì, cũng phải tiến vào trong ngủ say, chờ lần tỉnh lại tiếp theo.