Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1257: Chương 1257: Thần Nguyên Châu (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm không tiếp tục nghĩ nữa, hắn hỏi chuyện mình quan tâm hơn:

- Ngươi có từng gặp hoặc là nghe qua mộng cảnh tương tự không? Loại mộng cảnh này nên đối phó như thế nào?

Sơn trang đó, từng tầng nối tiếp nhau, tiểu nam hài áo đỏ bất kể là có bao nhiêu, đều muốn chơi trò chơi với hắn, đêm qua hắn ở trong mộng không chơi, nhưng kết cục dường như cũng không tốt đẹp gì, nếu không phải hắn tỉnh ngủ đúng lúc, nói không chừng sẽ chết ở trong mộng.

Hắn không thể không có bất kỳ chuẩn bị gì mà lại tiến vào trong mộng như vậy, quá nguy hiểm.

- Biện pháp tốt nhất sớm đã nói với ngươi rồi.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc bình tĩnh nói:

- Sau khi tỉnh lại đừng ngủ tiếp, chạy ra khỏi phạm vi của Hãi Mộng Chi Hoàn.

- Nếu có thể, ta sớm đã làm rồi.

Chu Phàm cười khổ nói:

- Chẳng lẽ không biện pháp khác sao?

- Không.

Triệu Nhã Trúc lắc đầu, lười chẳng muốn nhìn Chu Phàm nữa, mà là bước về phía bàn gỗ, sương mù trên bàn gỗ phiêu đãng bay qua, xuất hiện các vật như thủ băng, kim chỉ.

Nàng ngồi xuống, bắt đầu thêu.

Chu Phàm cúi đầu nhìn, nửa người dưới của hắn đã bị sương mù che khuất, hắn hơi nhướng mày nói:

- Ta không hi vọng có biện pháp mà ta có thể dùng để loại bỏ Hãi Mộng Chi Hoàn, ta muốn hỏi là có biện pháp khiến ý thức của ta vẫn tỉnh táo khi ở trong mộng không?

Ở trong ác mộng, khó giải quyết nhất chính là ý thức của ta rơi vào trong một đoàn hỗn độn, không thể nhớ được ta là ai, nếu có thể nhớ được, nguy hiểm sẽ giảm xuống rất nhiều… Chu Phàm thầm nghĩ.

- Vậy càng không thể, với cảnh giới của ngươi tuyệt đối không thể làm được chống đỡ sự thôi miên của Hãi Mộng Chi Hoàn, nghiên cứu của ta đối với ảo tượng mộng cảnh cũng coi như không được thấu triệt.

Triệu Nhã Trúc ngẩng đầu nhìn về phía Chu Phàm, trên mặt nàng bỗng nhiên lộ ra dị sắc,

- Cũng không thể nói là hoàn toàn không có biện pháp…

- Biện pháp gì?

Trên mặt Chu Phàm lộ ra một tia vui mừng hỏi.

- Không thể khiến ngươi hoàn toàn tỉnh táo, nhưng có thể khiến ngươi bảo trì một chút linh tính, biết nên làm gì.

Bàn tay dài rộng của Triệu Nhã Trúc vỗ bàn, một dòng sương mù bay tới lượn lờ trên tay nàng.

Sương mù rất nhanh cuốn lại thành một đoàn, màu sắc không ngừng biến ảo, hình thành một hạt châu màu bạc, hạt châu to bằng trứng chim, có văn lộ xoáy màu xám.

- Đây là Thần Nguyên Châu ta dùng thuật pháp luyện chế, có thể tích trữ một chút linh tính cho ngươi, không bị Hãi Mộng Chi Hoàn ảnh hưởng, nhưng cũng chỉ là một chút linh tính, có nhiều hơn ngươi cũng không thừa nhận được.

Triệu Nhã Trúc giải thích.

- Một chút linh tính thì có ý nghĩa gì? Lại có tác dụng gì?

Chu Phàm nghe mà vẻ mặt mơ hồ.

- Nói một cách đơn giản, đó chính là ngươi có thể gửi vào một đạo ý niệm, ví dụ như ý niệm ngươi gửi vào là đừng làm chuyện gì đó ở trong mộng, khi ngươi tiến vào trong mộng, ý thức vẫn sẽ không tỉnh táo, nhưng tuyệt đối sẽ không thể khiến ngươi làm chuyện mà ngươi trước đó đã thiết lập.

Triệu Nhã Trúc lại nói,

- Có điều…

Triệu Nhã Trúc tạm dừng một chút lại cười nói:

- Ý niệm gửi vào này phải rất cẩn thận, mộng cảnh thiên biến vạn hóa, một khi làm không tốt, ngươi bức bản thân ở mộng cảnh mộng cảnh đừng làm chuyện gì đó, nói không chừng vừa hay kích phát nguy hiểm hoặc trả ngược nào đó của mộng cảnh, đến lúc đó ngươi sẽ lâm vào trong nguy hiểm lớn hơn.

- Hơn nữa nếu ý niệm ngươi gửi vào là muốn khiến mình ý thức được mình là ai, ngươi cũng không thể tỉnh lại, nó chỉ có thể giúp ngươi bảo trì một chút linh minh, tác dụng có hạn.

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, quả thật giống như Triệu Nhã Trúc nói, thiết lập ý niệm này phải rất cẩn thận mới được, ví dụ như nếu hắn thiết lập là đừng tiến vào sơn trang có tiểu nam hài áo đỏ, nhưng vạn nhất hắn ở trong mộng lại xuất hiện ở trong sơn trang có tiểu nam hài áo đỏ.

Vậy hắn rất có thể ngay lập tức căn cứ vào ý niệm của mình mà chạy ra khỏi sơn trang đó, làm như vậy nhìn thì là đúng, nhưng một khi tiểu nam hài áo đỏ phát hiện hắn muốn rời khỏi, từ đó xuất thủ với hắn, chuyện sẽ biến thành rất nguy hiểm!

Sương mù đã phủ lên tới ngực Chu Phàm, hắn không kịp nghĩ nhiều vội la lên:

- Thần Nguyên Châu này ngươi muốn bao nhiêu con sâu xám lớn?

Triệu Nhã Trúc khẳng định sẽ không tặng không cho hắn, cho nên vẫn phải hỏi giá trước, mua Thần Nguyên Châu về rồi lại nghĩ chuyện khác.

- Thần Nguyên Châu nhìn thì công dụng không lớn, hơn nữa chỗ thiếu xót còn không ít, tiến vào một lần mộng chỉ có thể dùng một Thần Nguyên Châu, nhưng nếu dùng tốt nói không chừng có thể tạo được hiệu quả không tưởng, cứu ngươi một mạng.

Triệu Nhã Trúc cân nhắc một chút,

- Lấy của ngươi một ngàn con sâu xám lớn là được.

Một ngàn con sâu xám lớn… Chu Phàm không do dự nhiều, gật đầu đáp ứng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...