Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1255: Chương 1255: Suy luậ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trần Bác Bì nhíu mày,

- Thiếu chủ, ta đi một chút sẽ trở lại.

- Trần tổng quản, chỉ là quái quyệt cấp Hắc Lệ, để ta đi là được rồi.

Lưu Tam Hỏa đã ân cần đứng lên, chạy vội ra.

Trong đêm đen truyền đến tiếng nổ mạnh giống như trời sụp đất nứt, qua một lúc, Lưu Tam Hỏa mới vẻ mặt tươi cười thoải mái quay về.

- Trần tổng quản, giải quyết xong rồi.

Lưu Tam Hỏa thu liễm nụ cười, ho khan một tiếng nói.

Trần Bác Bì đang hầu hạ Lý Trùng Nương dùng cơm, chỉ thản nhiên gật đầu, tỏ vẻ đã biết.

Lưu Tam Hỏa lại lui về góc ban đầu của mình, trong bụng không dám có chút oán thầm, bởi vì hắn biết, cho dù là vị nghĩa huynh Vương Hải Đông đó của hắn đối với Trần Bác Bì cũng phải tất cung tất kính, huống chi là hắn.

Nhất Hành vĩnh viễn mặc một thân tăng y màu trắng, khuôn mặt kiên nghị cứng đờ không có lấy một chút nét cười.

Ngồi trước người hắn là hai lão tăng không nhìn ra tuổi tác, một người trong đó nói:

- A di đà Phật, xem ra Tiểu Phật Tự sẽ không ra tay.

- Sư thúc, thời cơ xuất thủ tốt nhất của bọn họ là lúc chúng ta trên đường về, khi đó thể xác và tinh thần của chúng ta đều mệt mỏi, lại vì thi việt dã kết thúc mà lơi lỏng.

Nhất Hành chậm rãi nói:

- Đương nhiên những chuyện chúng ta có thể nghĩ đến này, bọn họ cũng có thể nghĩ đến, có lẽ bọn họ đang ở ngay trên núi tuyết mai phục chúng ta.

- Lời này có lý cũng không có lý.

Lão tăng đó mặt mày tươi cười nói.

- Xin sư thúc chỉ giáo.

Nhất Hành nghiêm trang nói.

- Lựa chọn thời cơ xuất thủ của Tiểu Phật Tự thì ngươi nói rất có đạo lý, cho nên ta nói ngươi có lý, nhưng ta nói Tiểu Phật Tự sẽ không ra tay, nguyên nhân ngươi nói lại không phải là suy nghĩ trong lòng ta, cho nên ta nói ngươi vô lý.

Lão tăng giải thích:

- Nói bọn họ sẽ không đến, là vì ta với sư đệ cùng với Nhất Hành ngươi ở đây, bọn họ không nắm chắc, cho nên sẽ không ra tay.

Nhất Hành hơi trầm mặc, một lát sau nói:

- Vậy đáng tiếc, nếu bọn họ dám ra tay, cũng có nắm chắc tuyệt đối giết chết chúng ta, loại chuyện này quả thật rất xa vời, dẫu sao thi việt dã được công bố rất đột nhiên, bọn họ không có thời gian để chuẩn bị.

Kỳ thật Nhất Hành cũng hiểu điểm này, cho nên lúc trước hắn mới không muốn sư phụ phái hai vị sư thúc làm tùy tùng của hắn, muốn dùng bản thân mình để dẫn dụ những ngoại đạo tà phật đó ra, nhưng sư phụ không muốn hắn mạo hiểm, bởi vì hắn quá quan trọng đối với Bạch Tượng Tự.

Nhất Hành rất nhanh liền gạt việc này sáng một bên, hắn hơi ngẩng đầu, nhìn đỉnh núi bị đêm tối che phủ, Tiểu Phật Tự không đến đánh lén bọn họ chỉ là việc nhỏ.

Hiện tại điều duy nhất hắn nghĩ tới là muốn đặt chân lên đỉnh núi tuyết nghe nói chưa ai có thể đặt chân đó.

Người khác không làm được, hắn lại muốn làm được, chỉ có làm được mới chắc chắn là người đầu tiên.

Bóng đêm đã sâu.

Chu Phàm bắt đầu dặn dò Tiểu Quyển, bảo Tiểu Quyển gác đêm cho hắn.

Quái quyệt khác với người, quái quyệt sẽ không bị Hãi Mộng Chi Hoàn ăn mòn, bằng không núi tuyết sớm đã thành tử địa rồi.

Tiểu Quyển nhu thuận đáp ứng.

Chu Phàm yên tâm nằm vào trong hố tuyết, sau đó nhắm mắt lại.

Tiểu Quyển phân hoá ra mấy chục Tiểu Tiểu Quyển, Tiểu Tiểu Quyển phân tán ra xung quanh, giám thị tình huống.

Mà thân thể Tiểu Quyển thì chui ra vô số tóc đen, quấn mình thành hình con nhộng, nằm trên mặt tuyết ngủ say.

Sau khi Chu Phàm đứng vững trên giáp bản thuyền, Triệu Nhã Trúc và Thực Phù đều nhìn tới.

Trên người Chu Phàm vẫn bị Hãi Mộng Chi Hoàn màu bạc lượn lờ, đối với điều này hắn không cảm thấy chút bất ngờ, ngược lại là Hãi Mộng Chi Hoàn biến mất mới kỳ quái.

- Xem ra ngươi thật sự không sợ chết, vẫn ở hiểm địa đó.

Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra vẻ mỉa mai nói:

- Nói không chừng ta phải chuẩn bị chuyện ngủ say rồi.

Chu Phàm nhíu mày nghĩ một chút, kể lại đầu đuôi gốc ngọn giấc mộng đêm qua hắn mơ.

Triệu Nhã Trúc và Thực Phù đều chỉ lắng nghe, không ngắt lời, sau khi nghe xong, Triệu Nhã Trúc nói:

- Ngươi tốn thời gian nói với ta những cái này để làm gì?

- Tiểu nam hài áo đỏ trong mộng nói là lâu ngày không gặp, hoan nghênh ta trở về, nhưng ta tự thấy trước giờ chưa từng gặp hắn, cho nên muốn nghe phân tích của ngươi nghe một chút.

Chu Phàm chậm rãi nói.

- Có thể, nhưng ta muốn hai mươi con sâu xám lớn.

Triệu Nhã Trúc nói.

- Không thành vấn đề.

Sau khi Chu Phàm đáp ứng, Triệu Nhã Trúc quả cầu lưu ly quả cầu lưu ly ra, từ trong đó lấy ra hai mươi con sâu xám lớn, nàng lạnh lùng nói:

- Đã là phân tích, vậy không phân đúng sai, chỉ là suy đoán vô trách nhiệm, nếu ta biết chân tướng sự việc, sẽ không chỉ lấy ngươi hai mươi con sâu xám lớn, hi vọng ngươi hiểu điểm này.

- Ngươi nói mau đi, hiện tại ta không thể ở trên thuyền quá lâu.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...