Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1254: Chương 1254: Rút kiếm (2)
- Hiện tại tổng cộng có mười bảy thí sinh đã vượt qua được một ngàn năm trăm trượng.
Giáo tập đưa ra con số chuẩn xác.
…
- Ngày mai chúng ta đẩy nhanh tốc độ, nhanh qua.
Trương Lý Tiểu Hồ Khoanh chân ngồi trên mặt tuyết, sắc mặt trầm thấp nói.
Hắn trời sinh có mặt hồ ly, ngay cả lúc sầm mặt cũng tự mang theo mị lực dụ hoặc đặc thù.
- Thiếu chủ, nếu đẩy nhanh tốc độ leo lên, chính là một chuyện rất nguy hiểm.
Lão nhân Lý Tứ khàn khàn nói.
Bọn họ hiện tại ở vào vị trí một ngàn sáu trăm năm mươi trượng, một đường đi tới cũng có chút mạo hiểm.
- Nếu quá chậm cho dù chúng ta đến ngày thứ mười của kỳ hạn cũng không đi được bao cao, khả năng sẽ bị người khác bỏ lại xa.
Trương Lý Tiểu Hồ hừ lạnh nói:
- Thiên Huyễn Tuyết Sơn này, chính là càng lên cao thì càng khó đi, hiện tại mới qua được một nửa, chậm như vậy sao được?
- Làm việc lớn nào mà chả có nguy hiểm, một tiểu bối như ta không sợ, các ngươi sợ cái gì?
- Ta chính là bỏ tiền ra để mua các ngươi từ trong tay gia gia ta, các ngươi đừng hòng bỏ công không bỏ sức, mỗi lần ta nhận tiền của người khác đều là một phân tiền một phần lực, nếu các ngươi không muốn nghe ta, vậy trả tiền đi.
Trương Tam và Lý Tứ đều trầm mặc một lúc, gật đầu đáp ứng.
…
Hậu Thập Tam Kiếm là thí sinh lên núi cuối cùng, tốc độ của hắn cũng không chậm, một ngày đi được một ngàn trượng, nếu không phải trên đường gặp phải hai tiểu đội thí sinh tự lựa chọn xuống núi, hắn chắc còn có thể đi thêm một trăm trượng.
Bên cạnh hắn chỉ có một viên Dạ Quang Phù Châu xua đuổi hắc ám và Âm Ảnh Quái Quyệt thay hắn.
Hộp kiếm dựng ở trước người hắn đang ngồi khoanh chân, hắn không nhìn hộp kiếm, mà là cúi đầu nhìn áo bông cũ nát của mình, trên áo bông có mấy vết cắt rất sâu, sợi bông vàng từ trong vết cắt lòi ra.
Điều này khiến hắn hơi nhướng mày, sau đó thở dài, đây là lễ gặp mặt mà chi tiểu đội thí sinh đó lưu lại cho hắn, có điều hắn cũng trả lễ, đào thải hai thí sinh đó.
Chiến đấu như vậy trong nhân sinh của hắn là đã gặp vô số lần, hắn không nghĩ nhiều, mà là từ trong bọc mình mang theo lấy ra kim chỉ, nghiêm túc khâu lại.
Đối với hắn mà nói, khâu vá áo bông cũng là một loại tu hành kiếm thuật, hắn thiên tính lười nhác chỉ có luyện kiếm là không lười.
…
Trương công công vẻ mặt thưởng thức nhìn Trứu Thâm Thâm lạnh như băng sương ở bên cạnh.
Vốn hắn và một vị Hoàng công công khác đều bị công công vênh mặt hất hàm nào đó sai khiến mới đến làm tùy tùng cho Trứu Thâm Thâm.
Tùy tùng thi việt dã này là làm tâm bất cam tình bất nguyện, nhưng sáu ngày trôi qua, Trương công công mới biết vị công công đó không phải hàm hồ, Trứu Thâm Thâm này bất kể tâm tính hay là thiên phú, cho dù trong rất nhiều tiểu thái giám của Kính Cung cũng là một tồn tại nhất đẳng.
Hơn nữa trong sáu ngày ngắn ngủi, hắn đã mắt thấy Trứu Thâm Thâm phá cảnh thăng cấp trong hồi chiến đấu, loại tốc độ đề thăng thực lực này thật sự quá khủng bố.
Trứu Thâm Thâm tuyệt đối đáng để ra sức bồi dưỡng, tương lai có thể trở thành một trợ lực lớn của phái hệ bọn họ.
Hoàng công công cũng có cái nhìn như vậy.
- Trứu Thâm Thâm, ngươi trước kia ở trong cung là cùng Áo công công à?
Trương công công cười tủm tỉm hỏi.
Khóe mắt Trứu Thâm Thâm giật giật, mặt lạnh nói:
- Ta không phải thái giám.
- Ha ha ha, thế sao được?
Trương công công bật cười.
Trương công công không tin là vì Trứu Thâm Thâm rất giống với và bọn họ, cái mùi đó hắn có thể lập tức ngửi ra.
Hoàng công công cũng bật cười khẽ.
Trứu Thâm Thâm không nói nữa, trường kiếm ra khỏi vỏ chém về phía Trương công công.
Phụ nhân trung niên tay cầm giỏ rau từ trong đó lấy ra một tấm chăn vải màu xanh, trải ra.
Giống như làm ảo thuật, lại từ trong giỏ rau lấy ra các loại quả tươi cùng với đồ tinh xảo tinh xảo.
Lưu Tam Hỏa đang ở cách đó không xa, bố trí phù trận.
Sau khi bố trí xong phù trận, Lưu Tam Hỏa lại nhẹ nhàng thi lễ với phụ nhân trung niên, sau đó đi đến góc mà Dạ Quang Phù Châu miễn cưỡng có thể chiếu tới, tự ăn lương khô.
Lý Trùng Nương một mực đứng ở trên vách núi nhìn xuống dưới núi cùng với gió tuyết đầy trời đó.
- Thiếu chủ.
Phụ nhân trung niên đi tới bên cạnh Lý Trùng Nương, ôn nhu gọi.
- Bác Bì thẩm.
Lý Trùng Nương khẽ cười nói,
- Không biết hắn đi đến đâu rồi?
- Với bản sự của Chu công tử, chắc là không cách chúng ta bao nhiêu cự ly.
Trần Bác Bì nói.
- Vốn ta muốn để Bác Bì thẩm đi theo hắn, làm tùy tùng của hắn, như vậy mới có thể vạn vô nhất thất.
Trên mặt Lý Trùng Nương lộ ra vẻ bất đắc dĩ nói.
- Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn trong một đám tùy tùng cũng có thực lực không tính là yếu, thiếu chủ không cần quá lo lắng.
Trần Bác Bì lại an ủi.
Trong bóng tối lờ mờ truyền đến tiếng nổ vang giống như sấm chớp.