Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1253: Chương 1253: Rút kiếm

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Vào lúc này lại gặp phải vận rủi phát tác, đúng là quá xui xẻo, bằng không lần thi việt dã này ta chắc sẽ rất thuận lợi mới đúng.

Chu Phàm thở dài nghĩ.

Hắn không nghĩ việc này nữa, sau đó nghĩ tới nên ứng đối với chuyện tối nay và ngày mai như thế nào, tối nay nói không chừng sẽ tiến vào trong quái mộng đó, ngày mai cũng phải chuẩn bị một chút.

Chu Phàm suy nghĩ một lúc, từ trong phù đại lấy ra Trữ Vật Chi Thư,

- Mở Trữ Vật Chi Thư.

- Sách nhỏ rất cao hứng phục vụ người yêu sách, xin nghe đề: Một con ếch rơi vào giếng cạn sâu chín mươi thước, nếu mỗi lần nó có thể nhảy cao sáu thước, xin giải thích nó cần nhảy mấy lần mới có thể nhảy ra khỏi miệng giếng?

Trữ Vật Chi Thư truyền đến giọng nữ trong trẻo dễ nghe.

- Chủ nhân, để ta.

Tiểu Quyển vội vàng giơ tay, sắc mặt nàng nghiêm lại nói:

- Bình thường mà nói, con ếch đó chắc nhảy mười lăm lần thì ra khỏi được miệng giếng, nhưng đề này sẽ không dễ dàng như vậy, ta cũng sẽ không mắc mưu, cho nên đáp án là: Ếch vĩnh viễn không nhảy ra được, bởi vì nó mỗi lần đều chỉ có thể nhảy cao sáu thước, nhảy bao nhiêu lần cũng bắt đầu từ không.

- Đáp án sai lầm.

Trữ Vật Chi Thư truyền đến thanh âm phủ định.

- Sao có thể như vậy được?

Tiểu Quyển có chút khó chịu hô lên,

- Ta nên là chính xác mới đúng.

Khóe miệng Chu Phàm giật giật, hắn vội vàng mở miệng nói:

- Ếch vĩnh viễn không nhảy của, bởi vì giếng cạn sâu như vậy nó đã sớm ngã chết rồi.

- Chúc mừng người yêu sách, đáp án chính xác, Trữ Vật Chi Thư đã mở ra.

Tiểu Quyển có chút trợn tròn mắt:

- Đúng rồi, ôi chao, giếng cao như vậy ếch rơi vào là chết, ta không ngờ lại nghĩ nó phải nhảy bao nhiêu lần…

Chu Phàm không để ý đến Tiểu Quyển đang thất hồn lạc phách, mà là mở Trữ Vật Chi Thư, lấy ra thứ có thể sẽ dùng tới, lại bỏ những thứ đã không dùng tới vào, một vào một ra như vậy, bọc của hắn cũng nhỏ lại không ít.

Lại qua một ngày, điểm sáng trên Huyền Quang Ngọc Bích toàn bộ đều hội tụ trên ngọn núi to lớn ngọc bích biểu hiện ra.

Nhưng điểm sáng so sánh một ngày trước thì ít đi rất nhiều.

- Còn lại bao nhiêu?

Trọng Điền nhìn giáo tập bên cạnh, hỏi.

- Hiện tại còn lại tám mươi hai thí sinh.

Tên giáo tập đó cúi đầu trả lời.

- Nói cách khác trong vòng một ngày lại mất đi sáu mươi lăm thí sinh…

Sắc mặt Trương Lý lão thái gia khẽ biến nói.

- Đúng vậy, sáu mươi lăm thí sinh này sống sót bị đào thải có mười lăm người, tử vong mười hai người, từ bỏ tiếp tục leo lên lựa chọn xuống núi giữ lại tư cách là ba mươi tám người.

Giáo tập giải thích chi tiết hơn.

Ngày thứ sáu của thi việt dã nghiêm khắc mà nói là đại bộ phận thí sinh đã trèo lên Thiên Huyễn Tuyết Sơn, vào lúc thế này, muốn tiếp tục leo lên trên khó tránh khỏi sẽ gặp phải nhiều nguy hiểm hơn, vì vậy từ ngày này có không ít thí sinh bắt đầu rất lý trí từ bỏ leo lên.

Bởi vì cho dù hiện tại thành tích không được tốt, nhưng chỉ cần không bị đào thải, về sau vẫn còn hai mục võ thí nữa, chưa chắc đã không có cơ hội, cho nên sau khi đã tận lực, từ bỏ cũng không phải chuyện khó có thể tưởng tượng.

Nghe thấy số người chết hôm nay không khoa trương như ngày hôm qua, sắc mặt Trọng Điền hơi dịu đi:

- Hiện tại ai là hạng nhất hay không

Điểm sáng của Huyền Quang Ngọc Bích quá dày đặc, vị trí ba vị giám khảo Trọng Điền ngồi lại không tính là gần, tất nhiên khó có thể thấy rõ.

- Là Nhất Hành, hắn đã ở vị trí một ngàn tám trăm năm mươi trượng.

Giáo tập trả lời:

- Theo sát đằng sau là Ôn Hiểu, hắn ngừng lại ở một ngàn tám trăm trượng.

Ba người Trọng Điền chậm rãi gật đầu, chênh lệch năm mươi trượng này kỳ thật căn bản không tính là gì, có thể nói hai người cạnh tranh rất gắt gao.

- Thứ ba vẫn là Trứu Thâm Thâm à?

Trương Lý lão thái gia hỏi.

- Không phải.

Giáo tập lắc đầu:

- Thứ ba là lời thí sinh tên Lý Trùng Nương.

- Lý Trùng Nương là ai?

Trương Lý lão thái gia hơi nhíu mày hỏi.

- Ta nhớ xếp thứ tư văn thí chính là thí sinh tên là Lý Trùng Nương này.

Trọng Điền vẫn có ấn tượng nhất định đối với cái tên này.

- Chính là nàng, theo tư liệu thí sinh đăng ký, Lý Trùng Nương đến từ một thế gia nhỏ của Tiêu Lôi Châu Thành.

Giáo tập nói ra lai lịch của Lý Trùng Nương.

Đương nhiên có phải chân thực hay không thì vẫn phải chờ kiểm chứng.

- A di đà Phật, khóa này quả nhiên thiên tài xuất hiện lớp lớp, xem ra vẫn chưa biết liệu có thí sinh mà chúng ta chưa từng nghe nói tới sẽ xuất hiện hay không.

Trên mặt Viên Hải lộ ra nụ cười ngươi.

- Có bao nhiêu người vượt quá một ngàn năm trăm trượng?

Trọng Điền không tiếp tục hỏi thứ tự, mà là hỏi tình huống đại thế.

Không thể leo lên một ngàn năm trăm trượng thì tuyệt đối không thể tiến vào top 10 của cuộc thi việt dã lần này.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...