Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1252: Chương 1252: Một mình leo lê
Chu Phàm lại vỗ vỗ cái đầu trọc hô:
- Tiểu Quyển.
Hắn ở vào trạng thái ẩn hình, nhưng vẫn có thể cảm thấy đầu hắn cuốn thành một đoàn, hóa thành Tiểu Quyển.
Tiểu Quyển vừa xuất hiện, nàng lập tức khoanh tay, hai hàm răng nhỏ run rẩy:
- Lạnh quá…
Đồng thời, thân thể nàng ùa ra từng sợi tóc, hóa thành áo bông màu đen dày dặn, bọc nàng thành một cái bánh chưng.
Tiểu Quyển ngồi trên vai Chu Phàm, mới thở hắt ra:
- Chủ nhân, có hai người ngoài đó ở bên cạnh, thiếu chút nữa thì buồn chết ta rồi.
- Đừng nhiều lời, nơi này rất nguy hiểm, thay ta lưu ý phía sau, nếu có vấn đề, báo cho ta biết.
Chu Phàm hừ một tiếng lại dùng chân gà chân vịt dụ dỗ một phen, Tiểu Quyển mới khuất phục đáp ứng.
Tử Kim Giáp Trụ rất nhanh huyễn hóa ra một bộ phận, cũng bọc lấy Tiểu Quyển ở trên vai, khiến cho Tiểu Quyển cũng tiến vào trạng thái ẩn hình.
Tử Kim Giáp Trụ có thể tùy ý thay đổi hình thái, đừng nói chỉ là Tiểu Quyển nho nhỏ, cho dù là bọc to Chu Phàm đeo phía sau cũng bị Tử Kim Giáp Trụ bao phủ, bằng không ẩn hình của hắn cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Tử Kim Giáp Trụ có được ở Kháng Kích Đoạn, cho dù hiện tại khả năng phòng ngự hơi yếu, nhưng rất nhiều công dụng của Tử Kim Bát Giáp vẫn cung cấp rất nhiều trợ giúp cho Chu Phàm.
Chu Phàm có Tiểu Quyển hỗ trợ giám thị phía sau, tốc độ leo lên của hắn so với lúc có Cổ Ngạn, Hoàng Bất Giác cũng không nhanh hơn là bao.
Đương nhiên cho dù ẩn hình, cũng không thể qua mắt được Quỷ Táng Quan, Quỷ Táng Quan vẫn đi sau lưng Chu Phàm, hai tiểu hài bóng xám và nữ tử bóng xám đều một mực nhìn Chu Phàm đã ẩn hình.
Chu Phàm cũng không hi vọng ẩn giáp của Tử Kim Bát Giáp có thể qua mắt được Quỷ Táng Quan thực lực cường đại.
Quỷ Táng Quan có tính là sơ hở không?
Chu Phàm không cho là vậy, thậm chí còn nghĩ nên lợi dụng Quỷ Táng Quan như thế nào: Nếu đến lúc đó khi ta chạm mặt với Ôn Hiểu, Ôn Hiểu khẳng định trong nhất thời không thể phát hiện ra ta, nếu Ôn Hiểu và tùy tùng của hắn xung động ra tay với Quỷ Táng Quan, vậy thì có trò hay để xem rồi.
Cho đến khi mặt trời lặn, tuyết trắng trên núi cũng bị chiếu thành một mảng đỏ sậm, Chu Phàm mới ngừng lại trên một sơn bình nhỏ.
Hắn đầu tiên là cẩn thận kiểm tra sơn bình một lượt, sau khi xác nhận không có yếu tố nguy hiểm nào, mới thở phào.
Phụ cận không có quái quyệt nguy hiểm cường đại cũng không có dấu chân người, càng không có cạm bẫy linh trùng.
Chu Phàm vào lúc đêm tối triệt để hàng lâm, mới giải trừ trạng thái ẩn giáp, lúc này không có bất kỳ ai leo lên nữa, nghĩ chắc đều đã tìm thấy nơi thích hợp chuẩn bị vượt qua ban đêm nguy hiểm.
Xúc giác của quái quyệt khác với con người, Chu Phàm sớm biết ẩn giáp là không thể qua mắt được đại bộ phận quái quyệt, cứ một mực bảo trì trạng thái ẩn giáp cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Chu Phàm bày ra phù trận đơn giản ở xung quanh, lại lấy ra Dạ Quang Phù xua đuổi hắc ám, làm xong những cái này, mới ngồi dưới đất cùng Tiểu Quyển ăn lương khô, chỉ là Tiểu Quyển vừa cắn hai miếng, sắc mặt lại cau cố nhổ ra, không chịu ăn nữa.
Nàng có thể dựa vào ký sinh trên thân thể Chu Phàm để bổ sung dinh dưỡng, không nhất định phải ăn.
Chu Phàm cũng mặc kệ Tiểu Quyển có muốn ăn hay không, hắn vừa ăn vừa nghĩ chuyện phát sinh hôm nay cùng với sau này nên làm như thế nào.
Hôm nay hắn đi được khoảng bảy trăm trượng, cộng thêm chín trăm trượng ngày hôm qua, vậy chính là một ngàn sáu trăm trượng, đã vượt quá một nửa lộ trình.
Thiên Huyễn Tuyết Sơn có ba nghìn trượng, thành tích một ngàn sáu trăm trượng này của hắn chắc đã xem như không tồi, nhưng chỉ là xem như không tồi mà thôi.
Cái bóng của Ôn Hiểu cũng chưa thấy, Chu Phàm biết nếu Ôn Hiểu và tùy tùng của hắn chưa chết, hiện tại nhất định là đi được cao hơn hắn.
Ôn Hiểu có thể làm được, thi việt dã khẳng định cũng sẽ có thí sinh khác có thể làm được, dẫu sao hắn đang ở vào trạng thái vận rủi, mới bị làm chậm như vậy, thí sinh khác sẽ không xui xẻo như hắn mới đúng.
Nói cách khác, hắn cần đi cao hơn mới được.
Ít nhất trước khi nhìn thấy Ôn Hiểu, khi gặp phải nguy hiểm cực lớn, cũng không thể lui về phía sau.
Chu Phàm lại nhìn Quỷ Táng Quan ở cách đó không xa, trên sừng cong của thú đen sáu chân có quang mang màu máu từ ba hắc ảnh tiểu thú biến thành chiếu sáng nó.
Không có bất kỳ quái quyệt nào dám trêu chọc Quỷ Táng Quan.
Trước kia ở trên hoang nguyên, Chu Phàm còn từng thấy Du Hồn Thụ và Hiệp Quỷ cấp Huyết Lệ ý đồ muốn giết chết Quỷ Táng Quan, ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn ngược lại không có quái quyệt nào dám trêu chọc nó, đây là bởi vì sao?
Chu Phàm không rõ, nhưng trong lòng hắn lờ mờ lại có một suy đoán, đó chính là hôm nay khi nhảy qua khe núi, hắn không sao, ngược lại là Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn bị thương, từ đó không thể không rời đi, đây nói không chừng cũng là một bộ phận dấu hiệu của vận rủi phát tác.