Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1251: Chương 1251: Rời đi (2)
Chu Phàm vội nói:
- Hoàng đại nhân, ta không dám nhận đâu, không ai muốn phát sinh chuyện như vậy, nếu không bởi vì ta, Hoàng đại nhân cũng sẽ không bị thương, cho nên chuyện điểm công huân đừng vội nhắc tới, vả lại không có sự trợ giúp của Hoàng đại nhân và Cổ lão sư, ta chưa chắc đã có thể đi đến đây.
- Được rồi, coi như Hoàng Bất Giác ta nợ ngươi một cái nhân tình.
Hoàng Bất Giác không nói thêm nữa, hắn từ trong phù đại của mình lấy ra một bộ phận phù lục và đan dược chia cho Chu Phàm.
Chu Phàm không cự tuyệt, mà là nhận lấy.
Cổ Ngạn cũng đưa một hồ lô rượu cho Chu Phàm, nói với Chu Phàm đây là linh tửu chữa thương tốt nhất, có lẽ vào thời điểm mấu chốt có thể tạo được tác dụng nhất định.
- Sau khi chúng ta đi rồi, gặp chuyện thì nghĩ kỹ hẵng làm, nếu thật sự không được, vậy lui lại, không có gì quan trọng hơn tính mạng của mình, cho dù là lớp chữ Giáp cũng không bằng.
Cổ Ngạn lại dặn dò nói.
Ba người còn nói mấy câu, mới bắt đầu lui về phía sau.
Đợi sau khi ba người Chu Phàm rời khỏi một trượng, Quỷ Táng Quan bắt đầu được thú đen sáu chân kéo vào trong khe núi, bước chậm trong không trung.
Tuyết cầu cảm thấy uy hiếp, nó đột nhiên thổi ra tuyết mịn đầy trời, tuyết mịn hội tụ về phía nó khiến cho thân cầu không ngừng bành trướng, từ bán kính ba thước thành bán kính một trượng.
Quang mang băng lam từ trong tuyết cầu lan ra, đóng băng toàn bộ vùng trời của khe núi, ngay cả Quỷ Táng Quan cũng không ngoại lệ.
Chỉ là băng tuyết cực hàn đó dần dần vỡ vụn, thú đen sáu chân kéo xe trượt sắt từ trong băng nhảy ra, nữ nhân bóng xám cạnh quan tài gỗ lim bấm tay búng một cái, một đạo quang mang màu xám bắn về phía tuyết cầu.
Tuyết cầu bắn ra quang mang băng lam dày đặc, kết nối thành từng tấm lưới ánh sáng.
Quang mang màu xám đó sắc bén xuyên qua từng tầng lưới ánh sáng, đánh lên trên tuyết cầu, khiến tuyết cầu nổ tung, bông tuyết bay múa đầy trời, tuyết cầu không thể ngưng tụ lại được nữa.
Tuyết cầu sụp đổ, trong khe núi lại bay ra dây nhỏ màu đen dày đặc, dây nhỏ màu đen giống như sợi tóc đâm tới Quỷ Táng Quan.
Nhiều dây nhỏ màu đen như vậy khiến ba người Chu Phàm hoảng sợ biến sắc.
Nhưng những dây nhỏ màu đen này chui vào cơ thể thì lợi hại, bồng bềnh ở bên ngoài lại có thể thoải mái giết chết.
Trong miệng ba con hắc ảnh tiểu thú trên Quỷ Táng Quan phun ra cột sáng màu đen, cột sáng màu đen lại hóa thành quang mang đầy trời tản ra, khuấy nát tất cả dây nhỏ màu đen.
Quỷ Táng Quan thuận lợi hạ xuống bên kia Thiên Huyễn Sơn Hác.
Nhìn Quỷ Táng Quan thoải mái từ bên người Thiên Huyễn Sơn Hác nhảy tới, khóe miệng Chu Phàm giật giật.
- Ngươi không chỉ phải cẩn thận thứ khác, đối với Quỷ Táng Quan cũng đừng lơ là.
Hoàng Bất Giác không nhịn được nhắc nhở.
Chu Phàm khẽ gật đầu, nếu Quỷ Táng Quan thật sự đột nhiên xuất thủ với hắn, vậy hắn sẽ không chút do dự lập tức bỏ chạy.
Quỷ Táng Quan dọn sạch chướng ngại thay bọn họ, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn không dám trì hoãn nhiều, Cổ Ngạn nhảy qua trước, không có bất kỳ chuyện gì phát sinh, Hoàng Bất Giác tiếp tục phóng qua theo, cũng không có gì phát sinh.
Hai người Hoàng Bất Giác quay người lại nhìn Chu Phàm, cách một khe núi, Chu Phàm cười cười chắp tay thi lễ với hai người Hoàng Bất Giác.
Sau khi hai người rời đi, Chu Phàm xoay người leo lên trên mặt đất tuyết.
Khi hắn leo lên, cảnh giác tình huống chung quanh, bình tĩnh phân tích tình cảnh trước mắt của mình.
Không thể không nói, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn rời đi đối với hắn mà nói là rất bất lợi, có thể nói là chặt đứt hai cánh tay, hơn nữa còn là Khí Cương Đoạn.
Mất đi hai trợ lực, bất kể là gặp phải quái quyệt cường đại hay là gặp phải Ôn Hiểu và tùy tùng của hắn, đối với hắn mà nói đều là tình huống rất khó giải quyết.
- Tiếp theo ta phải đi chậm, tận lực trì hoãn chạm mặt Ôn Hiểu, nhưng Ôn Hiểu và tùy tùng của hắn có thể là không đi xuống, mà là vòng ngược về, đến lúc đó gặp phải, bọn họ khẳng định sẽ không chút do dự xuất thủ ý đồ bóp nát Huyền Quang Ngọc Phù của ta thậm chí là giết chết ta.
- Cho dù không thể giết chết ta, bọn họ cũng sẽ ngăn cản không cho ta trèo lên nữa, nói không chừng ta chỉ có thể chạy trốn xuống núi, cho dù đi nhanh lại, cũng chưa chắc đã hữu dụng.
Chu Phàm hơi nhíu mày, có điều rất nhanh hắn lại nghĩ đến một biện pháp rất tốt, tử kim quang mang từ trong thân thể hắn hiện lên.
Trong nháy mắt Tử Kim Khinh Giáp bọc hắn lại, ẩn giáp phù văn hiện ra trên Tử Kim Giáp Trụ, thân ảnh của Chu Phàm dần dần biến mất trong thiên địa.
- Ẩn giáp có thể che giấu khí tức và thân thể, như vậy, Ôn Hiểu và tùy tùng của hắn muốn phát hiện ta cũng không dễ dàng, ta có thể lớn mật chạy lên trước, có điều vẫn phải cẩn thận một chút, đừng để trúng cạm bẫy linh trùng mà bọn họ có khả năng mai phục.
Sau khi Chu Phàm giải quyết được vấn đề này liền thở phào.