Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1250: Chương 1250: Rời đi
Làm xong những cái này, sắc mặt Hoàng Bất Giác lập tức biến thành tái nhợt, hắn liên tục phun ra ba ngụm máu, thân thể lảo đảo.
- Hoàng đại nhân.
Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ lo lắng gọi.
Hoàng Bất Giác xua tay, hắn từ trong phù đại của mình lấy ra một bình đan dược, đổ một viên đan dược nuốt vào, lại nhắm mắt chữa thương.
Một lát sau, Cổ Ngạn dẫn đầu mở mắt, hắn nghĩ lại mà sợ nói:
- Hắc tuyến này ở ngoài thân thể thì không là gì, nhưng ở trong cơ thể ta thật sự là bá đạo xảo quyệt, thiếu chút nữa thì lấy cả cái mạng già của ta rồi.
Phải biết rằng hắn sớm đã qua Hoán Huyết Đoạn, có thể nói là võ giả bách độc bất xâm, nhưng hắc tuyến này không phải độc cũng không phải nguyền rủa, nó có thể dễ dàng ăn mòn vào trong cơ thể người, chạy tới các chỗ yếu hại trên cơ thể người, bất kể là chân khí hay linh tửu phù lục, đều rất khó có tác dụng đối với nó.
- Cổ lão sư, thương thế của ngươi thế nào rồi?
Chu Phàm hỏi.
- Ta chỉ là thương nhẹ mà thôi, nghỉ ngơi một chút là có thể khôi phục.
Cổ Ngạn lắc đầu nói,
- Hoàng Thập Di thế nào rồi?
- Hoàng đại nhân đã bức được hắc tuyến ra, nhưng hiện tại vẫn chưa biết tình huống thế nào.
Chu Phàm cười khổ nói.
Chu Phàm và Cổ Ngạn chỉ có thể kiên nhẫn chờ, qua một hồi lâu, Hoàng Bất Giác mới miễn cưỡng mở mắt, sắc mặt hắn vẫn tái nhợt không máu, nhìn hai người Chu Phàm thở dài nói:
- Không ngờ thiếu chút nữa thì chết ở đây.
- Hoàng Thập Di, thương thế của ngươi…
Sắc mặt Cổ Ngạn khẽ biến hỏi.
- Ta vì cường hành bức ra hắc tuyến, đi nước cờ hiểm dẫn chân khí ngược chiều, cuối cùng cũng bức được hắc tuyến ra, nhưng cũng khó tránh khỏi bị thương không nhẹ, hiện tại sợ rằng không phát huy ra được một nửa thực lực.
Hoàng Bất Giác nói ra tình huống của mình.
Hoàng Bất Giác có thể nói là bị thương tới căn bản, cần điều dưỡng non nửa tháng mới có thể khôi phục lại.
Ba người đều trầm mặc, Hoàng Bất Giác mở miệng trước:
- Chu Phàm, ta có khả năng phải xuống núi, không thể cùng ngươi đi tiếp.
Hiện tại hắn có thương tích, thực lực không bằng một nửa trước kia, ở lại chẳng những không có tác dụng lớn, còn có khả năng sẽ liên lụy tới Chu Phàm và Cổ Ngạn, còn không bằng tự động rời đi.
Chu Phàm nhẹ nhàng gật đầu, hắn xoay người chắp tay trịnh trọng nói với Cổ Ngạn:
- Cổ lão sư, phiền ngươi đưa Hoàng đại nhân trở về.
Lời này khiến Cổ Ngạn hơi ngẩn ra.
Trên mặt Hoàng Bất Giác lộ ra vẻ vui mừng, nhưng uyển chuyển cự tuyệt:
- Không cần, ta một mình về là được, Cổ đại sư ở lại giúp ngươi, nếu Cổ đại sư đi rồi, một mình ngươi khó tránh khỏi tay chân luống cuống, trước tiên không nói gặp phải phiền phức khác, chỉ là buổi tối ai sẽ trực đêm cho ngươi?
Chu Phàm không do dự nói:
- Hoàng đại nhân hiện tại có thương tích trong người, mà đường trở về cũng chưa chắc đã dễ đi, Cổ lão sư cũng bị thương nhẹ, còn không bằng để hắn cùng ngươi trở về, như vậy ta mới có thể yên tâm, về phần buổi tối ta đã có tính toán, cái này không làm khó được ta.
Xuống núi chưa chắc đã dễ hơn lên núi, nếu Hoàng Bất Giác đơn độc một mình xuống núi, chưa chắc có thể thuận lợi ra khỏi Thiên Huyễn Tuyết Sơn, cho dù Hoàng Bất Giác là nhận thù lao mới đi cùng hắn, nhưng Chu Phàm cũng không muốn Hoàng Bất Giác bởi vì hắn mà chết ở đây.
Cổ Ngạn nhíu mày, hắn không biết nên làm thế nào cho phải.
Hoàng Bất Giác trở nên trầm ngâm, đương nhiên hắn hiểu, nếu chỉ có một mình hắn, với tình huống hiện tại, xuống núi cũng không dễ dàng, một khi làm không tốt, hắn sẽ vĩnh viễn phải ở lại trên Thiên Huyễn Tuyết Sơn, trở thành một tòa lộ tiêu, nhưng nếu Cổ Ngạn cùng hắn xuống núi, tình cảnh của Chu Phàm sẽ trở nên không ổn…
Chu Phàm cười nói:
- Hai vị không cần lo lắng, kỳ thật hiện tại đã leo lên được một nửa lộ trình của Thiên Huyễn Tuyết Sơn, thành tích như vậy cho dù không thể xếp hạng cao, cũng sẽ không quá kém, cho nên tiếp theo cứ đi được một trượng, đều xem như là dệt hoa trên gấm, nếu con đường phía trước quá nguy hiểm, ta cũng sẽ không mạo hiểm đi tới nữa, mà là lập tức quay về, kết thúc cuộc thi việt dã này của mình.
- Chu Phàm, ngươi thật sự nghĩ như vậy sao?
Hoàng Bất Giác trịnh trọng hỏi.
- Đương nhiên, Hoàng đại nhân cảm thấy ta là loại người xung động lỗ mãng à?
Chu Phàm hỏi lại.
- Ngươi đương nhiên không phải.
Hoàng Bất Giác lắc đầu nói:
- Cổ đại sư, ngươi thì sao?
- Chu Phàm thuê ta tới đây, ta tất nhiên nghe lời Chu Phàm.
Cổ Ngạn chậm rãi nói,
- Nếu hắn kiên trì muốn ta cùng ngươi xuống núi, vậy ta sẽ cùng ngươi xuống.
Hoàng Bất Giác thở dài:
- Chu Phàm, là ta liên lụy ngươi, chờ lần thi việt dã này kết thúc, ta sẽ trả lại điểm công huân đã thỏa thuận lúc trước cho ngươi.