Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1249: Chương 1249: Bất ngờ (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Mi tâm ngươi không có đạo hắc thụ tuyến đó.

Hoàng Bất Giác nhìn một cái trầm giọng nói.

Hoàng Bất Giác vận chuyển chân khí, mới thấy trong thân thể mình tồn tại một dòng hắc khí kỳ quái, hắn không nói nhiều với Chu Phàm, mà là nhắm mắt nghiêm túc đối phó hắc khí không biết làm thế nào mà xuất hiện trong thân thể hắn này.

Cổ Ngạn cũng vậy, hắn lấy ra một hồ lô rượu, uống linh tửu thử tiêu trừ dòng hắc khí cổ quái đó.

Chu Phàm lờ mờ cảm thấy có chút không đúng, vì sao Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn xảy ra chuyện, mà hắn lại không sao?

Hắn một mực ở cùng một chỗ với hai người Hoàng Bất Giác, Cổ Ngạn… Không đúng, mắt Chu Phàm thắt lại, hắn nhớ ra rồi, nếu thật sự có lúc tách ra, vậy chính là đoạn thời gian nhảy qua Thiên Huyễn Sơn Hác.

Lúc này tâm thần Chu Phàm chấn động, bởi vì có thứ gì đó đang ý đồ từ trong bụng hắn chui vào, nếu không phải Long Thần Huyết tự động trở nên sôi trào, chống đỡ sự xâm nhập của thứ này, hắn căn bản khó có thể phát hiện.

Chu Phàm vội vàng cúi đầu nhìn về phía bụng mình, mới phát hiện có một dòng hắc tuyến rất nhỏ đang chậm rãi nhúc nhích trong áo của hắn, vẫn đang không ngừng muốn chui vào thân thể hắn.

Chu Phàm hừ lạnh một tiếng, hai ngón tay hắn bọc chân khí, kẹp tới dòng hắc tuyến này.

Chu Phàm thuận lợi gắp hắc tuyến ra, hắn trầm giọng nói:

- Các ngươi xem có nhận ra được đây là gì không?

Hắc tuyến giống như có sinh mệnh, không ngừng giãy giụa giữa ngón tay của Chu Phàm.

Chân khí trong cơ thể Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn vẫn đang đấu tranh với hắc khí, khí tuyến màu đen có chút khó chơi, bọn họ chỉ là tranh thủ nhìn thoáng qua, nhưng với kiến thức rộng rãi của hai người, cũng không nhìn ra đây là gì, bọn họ chỉ lắc đầu, sắc mặt ngưng trọng khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển chân khí ý đồ tiêu trừ hắc khí.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ bất đắc dĩ, hai ngón tay hắn có hỏa diễm lãnh lam hiện lên, đốt cháy hắc tuyến, rất nhanh hắc tuyến đã bốc cháy, hóa thành tro bụi tản đi.

Điều này khiến sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn vốn cho rằng hắc tuyến này không dễ tiêu diệt như vậy, nhưng không ngờ chỉ là Viêm Dương Khí đã đốt cháy được nó, nhưng nhìn hắc thụ tuyến ở mi tâm Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn vẫn một mực không tản, nói cách khác một khi hắc tuyến này tiến vào trong cơ thể, sẽ rất khó nhổ ra.

Chu Phàm lại vội vàng cẩn thận kiểm tra xung quanh hai người Hoàng Bất Giác, lại không phát hiện bất kỳ hắc tuyến kỳ quái nào, xem ra chỉ có ba hắc tuyến.

Ba hắc tuyến này là đến từ đâu?

Chu Phàm nhìn Thiên Huyễn Sơn Hác, rất có thể là từ trong Thiên Huyễn Sơn Hác đi ra, có lẽ là khi bọn họ bay qua Thiên Huyễn Sơn Hác, mới lây dính.

Quỷ Táng Quan vẫn đang ở bên kia Thiên Huyễn Sơn Hác, chỉ cần bọn Chu Phàm đi xa một chút, Quỷ Táng Quan chắc sẽ từ bên kia của bên Thiên Huyễn Sơn Hác chậm rãi đi tới.

Lúc này Chu Phàm đã không còn tâm tư lưu ý tới Quỷ Táng Quan, hắn đang cảnh giới tình huống xung quanh cho Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn.

Nhất là Thiên Huyễn Sơn Hác ở ngay trước mắt, kỳ thật hiện tại tốt nhất là trước tiên rời xa Thiên Huyễn Sơn Hác, nhưng Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều ngồi dưới đất, hai mắt nhắm nghiền, hiển nhiên đang ở trong hoàn cảnh khá nguy hiểm, khó có thể bận tâm tới chuyện khác.

Tuyết cầu bồng bềnh trên không trung khe núi vẫn không nhúc nhích, đại bộ phận tâm thần của Chu Phàm đều đặt ở Thiên Huyễn Sơn Hác, một bộ phận tâm thần thì đặt ở trên người Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác cùng với phương hướng khác.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn thỉnh thoảng nuốt vào một số đan dược hoặc uống linh tửu, lại dán phù lục giải độc hoặc giải chú lên trên người mình.

Thân thể của hai người bọn họ hiện lên quang mang các màu.

Cho đến qua một hồi lâu, Cổ Ngạn bỗng nhiên oa một tiếng phun ra một ngụm máu đen, máu đen rơi xuống mặt tuyết lờ mờ nhìn thấy có một con trùng nhỏ màu đen đang vặn vẹo ý đồ chui vào trong tuyết.

Chu Phàm bấm tay búng một cái, một đoàn hỏa diễm lãnh lam hạ xuống đốt cháy trùng nhỏ màu đen, sau đó mới nhìn về phía Cổ Ngạn hỏi:

- Cổ lão sư, ngươi không sao chứ?

Sắc mặt Cổ Ngạn hơi trắng bệch, hắn chỉ lắc đầu không nói gì, từ bên hông cởi xuống một hồ lô rượu màu xanh, uống một ngụm linh tửu, lại tiếp tục nhắm mắt chữa thương.

Mà Hoàng Bất Giác vẫn ngồi ngay ngắn, hắc tuyến ở mi tâm hắn càng lúc càng đậm.

Chu Phàm lo lắng nhìn Hoàng Bất Giác, Cổ Ngạn bất kể thương thế nặng nhẹ, ít nhất cũng đã bức được hắc tuyến đó ra, nhưng hắc tuyến ở mi tâm Hoàng Bất Giác dần dần có dấu hiệu khuếch tán ra hai bên.

Đúng lúc này, Hoàng Bất Giác quát lên một tiếng, mi tâm của hắn bắt đầu vỡ ra, chảy máu, tuyến trùng màu đen từ mi tâm chui ra.

Hoàng Bất Giác vươn tay tóm tới mi tâm của mình, tuyến trùng màu đen bị tóm vào trong tay, mắt hắn lộ vẻ sắc lạnh, chân khí lan ra, nghiền nát tuyến trùng màu đen.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...