Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1248: Chương 1248: Bất ngờ
Kết quả kiểm tra khiến ba người Chu Phàm đều thở phào, Chu Phàm nhướng mày nói:
- Huyền Kim Thiết không hư hao, nhưng sẽ bị đóng băng rơi xuống, chúng ta rất có thể cũng sẽ gặp phải tình huống như vậy, một khi không thể thoát khỏi, vậy sẽ rất phiền.
- Vậy để ta thử lực lượng đóng băng này lợi hại cỡ nào?
Cổ Ngạn cười cười kéo hồ lô nhỏ đỏ thẫm xuống, uống một ngụm linh tửu, cả người hắn giống như con tôm luộc, toàn thân bốc ra sương khói màu trắng.
Cổ Ngạn đánh ra một quyền, quyền phong bị hỏa diễm đỏ thẫm bao bọc đánh tới tuyết cầu.
Vẫn là khi còn cách ba thước, tuyết cầu bắn ra một đạo quang mang băng lam về phía quyền phong, quyền phong bị băng sương bao phủ, nhưng hỏa diễm trên quyền phong rất nhanh đã thiêu đốt băng sương.
Chỉ là tuyết cầu lại bắn ra mấy đạo quang mang băng lam, triệt để làm tắt hỏa diễm trên quyền phong, hủy diệt quyền phong.
Nhưng điều này khiến ba người Chu Phàm đều mừng rỡ.
Năng lực đóng băng của tuyết cầu rất mạnh, nhưng cũng không phải mạnh tới vượt quá tưởng tượng của bọn họ.
- Lực lượng đóng băng trình độ này không làm khó được ta, các ngươi thì sao?
Cổ Ngạn nhìn về phía Chu Phàm và Hoàng Bất Giác,
- Nếu các ngươi không có biện pháp có thể thiêu chảy băng sương, có thể có thể cho các ngươi mượn linh tửu.
Nhưng Chu Phàm và Hoàng Bất Giác đều lắc đầu, Chu Phàm có Viêm Dương Khí, chỉ cần cộng thêm chân khí của bản thân thúc hóa, ứng đối với năng lực đóng băng của tuyết cầu chắc không khó.
Về phần Hoàng Bất Giác cũng có biện pháp của mình.
- Tốt lắm, tình huống nào cũng cân nhắc tới rồi, vậy vẫn là ta trước.
Cổ Ngạn cười xoay người nhìn tuyết cầu:
- Đáng tiếc, kỳ thật biện pháp an toàn nhất chính là hủy diệt quái quyệt tuyết cầu này.
Nhưng nói chỉ là nói mà thôi, phòng ngự của tuyết cầu này thật sự quá mạnh, thủ đoạn Khí Cương Đoạn của Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều không làm gì được nó.
Cổ Ngạn không nói thêm nữa, hắn lấy xuống ba hồ lô rượu, ngậm ba loại rượu khác nhau ở trong miệng, hắn hai chân hơi cong lại giậm một cái, cả người giống như đại bàng vỗ cánh, bay về phía khe núi, rất nhanh dùng tư thế cao hơn tuyết cầu bốn thước bay tới.
Tuyết cầu không công kích Cổ Ngạn, Cổ Ngạn rất nhanh thuận lợi hạ xuống bên kia khe núi, xoay người cười nói với hai người Hoàng Bất Giác và Chu Phàm:
- Tuyết cầu này quả nhiên không có trí tuệ, các ngươi có thể qua rồi.
Chu Phàm và Hoàng Bất Giác vốn một mực phòng bị tình huống bất ngờ phát sinh cho Cổ Ngạn, hiện tại thấy Cổ Ngạn bình yên đi đến bên kia, tinh thần một mực căng thẳng của hai người cũng được thả lỏng không ít.
Chu Phàm nhìn Hoàng Bất Giác nói:
- Tuyết cầu chắc không có vấn đề lớn, nhưng vẫn phải chú ý, có lẽ vẫn có thể có thứ gì đó từ trong khe núi nhảy ra.
- Ta sẽ chú ý cái này.
Hoàng Bất Giác nói xong, hắn cũng nhảy tới khe núi, cũng là cao độ cao hơn tuyết cầu bốn thước, thuận lợi hạ xuống bên kia khe núi.
Giờ thì chỉ còn lại Chu Phàm.
Chu Phàm nhìn Quỷ Táng Quan, cho dù Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn không gặp phải vấn đề quá lớn, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ không sao, dẫu sao hắn vẫn một mực ghi nhớ mình hiện tại đang ở vào thời kỳ vận rủi của Vô Mệnh Chi Nhân.
Nói không chừng hắn nhảy qua, sẽ có đàn quái quyệt Ngân Đẩu nhiều không đếm được từ dưới khe núi ùa về phía hắn.
Chu Phàm vẫn duy trì đủ lòng cảnh giác, hắn đầu tiên là huyễn hóa ra Tử Kim Khinh Giáp, bao bọc lấy bản thân, chân khí thâm hậu toàn thân ẩn mà không phát.
Lại nhìn tuyết cầu một cái, lúc này Chu Phàm mới hai chân dùng sức giẫm xuống đất, ầm một tiếng dưới chân đá vụn bay tung tóe, mà cả người hắn đã bay về phía khe núi cao cao.
Trong phút chốc, đã tới trên tuyết cầu, lúc này thân ảnh của Chu Phàm trở nên mơ hồ, hắn đề khí sử dụng thân pháp thuấn di, rất nhanh đã hạ xuống bên cạnh hai người Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn.
Thân pháp thuấn di có nhanh tới mấy, cũng không thể xuyên tường, nó chỉ là một loại tốc độ di chuyển thẳng tắp nhanh đến cực hạn, cho nên lần trước khi Chu Phàm bị Ngân Đẩu bao vây, không thể sử dụng thân pháp thuấn di, nhưng hiện tại lại có thể sử dụng.
Chuyện rất thuận lợi Chu Phàm hạ xuống đất mới coi như thở phào.
Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn nhìn nhau cười, Chu Phàm còn cẩn thận hơn bọn họ nghĩ.
Chu Phàm giải trừ Tử Kim Khinh Giáp vừa định mở miệng nói chuyện, lập tức lại biến sắc, bởi vì hắn nhìn thấy giữa mi tâm Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn hiện lên một đạo hắc thụ tuyến (đường dọc màu đen) mờ mờ, hắn gấp giọng nói:
- Thân thể các ngươi xảy ra vấn đề rồi, ở mi tâm.
Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn nhìn nhau, trong mắt de lộ vẻ kinh ngạc, sau đó cấp tốc vận chuyển chân khí kiểm tra thân thể của mình.
Chu Phàm cảnh giác nhìn xung quanh, hắn ngay cả dưới chân cũng không bỏ qua, hắn vừa nhìn vừa vội la lên:
- Các ngươi xem mi tâm ta có phải cũng giống như các ngươi không?