Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1247: Chương 1247: Kiểm tra đối với tuyết cầu

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Ta thu hồi lời nói vừa rồi, hiện tại ta cảm thấy tuyết cầu này chắc là quái quyệt, không giống vật phẩm bị quái quyệt khống chế.

Hoàng Bất Giác nói.

Chu Phàm nghe hai người nói, trong đầu không ngừng suy tư, cảm thấy Ôn Hiểu có khả năng không gặp phải tuyết cầu, nhưng gặp phải tuyết cầu, khẳng định sẽ không dọc theo Thiên Huyễn Sơn Hác đi lên, sẽ chỉ nghĩ biện pháp khác.

Hiện tại bất kể Ôn Hiểu làm thế nào, Chu Phàm đều phải nghĩ ra một biện pháp.

Chu Phàm lại nhặt lên một viên đá lên, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều nhìn tới, bọn họ muốn xem Chu Phàm sẽ làm thế nào?

Chu Phàm lại ném ra một viên đá, chỉ là lần này hắn tận lực ném lên trên.

Sau khi đá tiến vào Thiên Huyễn Sơn Hác, từ trên cao lướt qua tuyết cầu, sau đó thì rơi xuống bên kia khe núi.

Ba người Chu Phàm đều định thần nhìn kỹ, chỉ thấy đá vụn thuận lợi rơi xuống bên kia khe núi, tuyết cầu không phát ra bất kỳ công kích gì.

- Chỉ cần nhảy được đủ cao là có thể qua mắt được nó sao?

Cổ Ngạn có chút kinh ngạc nói.

- Vậy thì cũng chưa chắc.

Chu Phàm lắc đầu:

- Nếu nó có trí tuệ cơ bản, rất có thể là đang cố ý dẫn dụ chúng ta, một khi chúng ta dựa theo loại biện pháp này nhảy qua, nói không chừng nó sẽ lập tức công kích chúng ta.

- Nói đúng, không ai có thể xác nhận nó không có trí tuệ, nhảy qua như vậy, không khỏi quá mạo hiểm.

Hoàng Bất Giác gật đầu nói.

- Vậy kiểm tra như vậy có ý nghĩa gì?

Cổ Ngạn hơi nhíu mày, bực mình nói.

- Ý nghĩa là ở, nếu nó không có trí tuệ, vậy chúng ta có thể dùng phương pháp này nhảy qua.

Chu Phàm cười cười nói,

- Cho nên vấn đề là ở chỗ làm thế nào để phán đoán nó có tồn tại trí tuệ để dẫn dụ chúng ta không?

- Phán đoán thế nào?

Cổ Ngạn tò mò hỏi.

Chu Phàm trở nên trầm mặc, Hoàng Bất Giác cũng đang ngưng thần suy nghĩ.

Vấn đề này rất khó, bởi vì bọn họ hoàn toàn không rõ về tuyết cầu đột nhiên chặn đường này, làm thế nào để phán đoán tuyết cầu này có trí tuệ hay không?

- Ta cho rằng nó cơ bản không tồn tại trí tuệ.

Chu Phàm đột nhiên nói.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều nhìn về phía Chu Phàm.

Chu Phàm giải thích:

- Bởi vì nếu nó có trí tuệ, vậy sẽ không bồng bềnh ở đó, thấy có thứ gì muốn nhảy qua khe núi mới công kích, nó giống như là làm việc theo quy tắc nào đó hơn.

Trên mặt Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn lộ ra vẻ do dự, Hoàng Bất Giác nói:

- Ngươi nói rất có lý, nhưng không có chứng cớ, đây chỉ là một loại suy đoán mà thôi.

Nếu mà đoán sai, vậy chính là cược mạng.

- Nhưng ta cho rằng có thể mạo hiểm thử một lần.

Chu Phàm trầm ngâm một chút nói,

- Hơn nữa trước lúc thử, chúng ta còn có thể làm hai chuyện, thứ nhất là kiểm tra có thể nhảy ra độ cao an toàn, thứ hai công kích của tuyết cầu rốt cuộc mạnh cỡ nào, có thể làm tổn hại tới chúng ta không, nếu không thể thương tổn tới chúng ta, vậy chúng ta nghĩ nhiều như vậy làm gì?

Sở dĩ phải làm hai chuyện này, là vì con người chung quy không phải viên đá Chu Phàm ném ra, độ cao có thể nhảy lên vẫn có hạn, hoặc là nói nhảy càng cao thì càng an toàn, về phần kiểm tra cường độ công kích của tuyết cầu, là để tránh bất ngờ phát sinh.

Vạn nhất tuyết cầu này thật sự sẽ công kích khi bọn họ nhảy qua Thiên Huyễn Sơn Hác, cũng có thể có thủ đoạn dự phòng nhất định.

Chuyện thứ nhất rất dễ kiểm tra ra, Chu Phàm ném ra từng viên đá nhỏ, lướt qua trên tuyết cầu, đá hắn ném ra lúc cao lúc thấp, rất nhanh đã kiểm tra ra độ cao an toàn vượt qua phía trên tuyết cầu thấp nhất là ba thước.

Đối với bọn Chu Phàm mà nói, độ cao ba thước cũng không khó.

Việc thứ hai chính là kiểm tra cường độ công kích của tuyết cầu.

Chuyện này khá là phiền, Hoàng Bất Giác từ trong phù đại của mình lấy ra một khối tài liệu to bằng móng tay, tài liệu này toàn thân có màu vàng thẫm.

- Đây là Huyền Kim Thiết, chủ yếu là bỏ vào trong một số thiết khí, gia tăng độ cứng của thiết khí.

Hoàng Bất Giác giải thích:

- Huyền Kim Thiết cũng là một loại kim loại rất cứng, với lớp da cường hãn chúng ta thối luyện ra ở Kháng Kích Đoạn cộng thêm lồng phòng hộ từ chân khí ngưng tụ, cũng tương đương với khối Huyền Kim Thiết này.

Ý của Hoàng Bất Giác rất đơn giản, nếu Huyền Kim Thiết cũng không chống đỡ được công kích của tuyết cầu, bọn họ cũng tuyệt đối không chống đỡ được, đến lúc đó phiêu lưu bọn họ nhảy qua khe núi sẽ gia tăng rất lớn.

Sau khi Hoàng Bất Giác giải thích xong, không nhiều lời, mà là búng một cái, Huyền Kim Thiết bắn nhanh về phía tuyết cầu.

Khi cách tuyết cầu ba thước, trong tuyết cầu bắn ra một đạo quang mang màu lam, đánh lên trên Huyền Kim Thiết.

Huyền Kim Thiết to bằng móng tay lập tức bị băng sương bao phủ, chỉ là Huyền Kim Thiết không giống như quyền phong và viên đá lúc trước trực tiếp vỡ vụn, mà là phủ lên một tầng hàn băng, rơi xuống dưới khe núi, rất nhanh liền biến mất trong tầm nhìn của bọn họ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...