Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1246: Chương 1246: Tuyết cầu (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều tỏ vẻ đồng ý, cùng lắm thì ở lại Thiên Huyễn Sơn Hác thêm, rồi về theo lộ tuyến trước đó là được.

Ba người bắt đầu đi về bên trái, nhưng bọn họ vừa động, tuyết cầu cũng di động theo, khi nó di động một mực ở trên không của khe núi.

- Nó dường như đã nhằm vào chúng ta.

Cổ Ngạn bất đắc dĩ nhìn Quỷ Táng Quan đi theo phía sau,

- Sao gặp phải đều là thứ này vậy?

Ba người Chu Phàm lại thử lui về trong vách đá, sau đó khi tuyết cầu không nhìn thấy, tiếp tục di động về bên trái, đợi sau khi di động đến đủ cự ly, bọn họ mới từ trên vách đá bò lên, nhưng rất nhanh bọn họ lại nhìn thấy tuyết cầu vẫn ở trên khe rãnh trước mắt bọn họ.

- Xem ra phương pháp này cũng không được rồi.

Hoàng Bất Giác thấy khó giải quyết, nói.

- Trước tiên cứ thử nó đã, các ngươi cảm thấy sao?

Cổ Ngạn hỏi.

- Có thể.

Hoàng Bất Giác và Chu Phàm liếc mắt nhìn nhau, đồng ý với đề nghị này.

Có lẽ phá tuyết cầu sẽ kích phát nguyền rủa đặc thù gì đó, nhưng bọn họ không thể một mực ở đây giằng co với tuyết cầu này, chỉ có thể mạo hiểm thử nó một chút.

Chu Phàm và Hoàng Bất Giác đều đưa phù lục có thể loại bỏ nguyền rủa mình cho Cổ Ngạn, để Cổ Ngạn dán lên người, Chu Phàm thậm chí lấy ra cả Giao Lân Phù, Mặc Chú Phù khá là quý giá có thể loại bỏ nguyền rủa chết chắc trên người.

Đương nhiên đây chỉ là mượn mà thôi, sau đó Cổ Ngạn sẽ trả lại cho hai người Chu Phàm.

Cổ Ngạn rụt rè gia cố thêm mấy tầng bảo hộ, sau đó mới sắc mặt ngưng trọng đánh ra một quyền.

Ầm một tiếng, quyền phong trắng thuần ngưng tụ trong không khí, bắn nhanh về phía tuyết cầu.

Mắt thấy một quyền sắp đánh cho tuyết cầu tan tác.

Chỉ là quyền phong khi cách tuyết cầu ba thước thì ngừng lại, dường như có lực lượng gì đó khiến cho quyền phong mãnh liệt dừng lại.

Quyền phong chậm rãi bị nhuộm thành màu băng lam, sau đó dần dần vỡ vụn, hóa thành mảnh vỡ băng lam nứt vỡ ra.

Một màn này khiến ba người Chu Phàm đều hơi biến sắc.

Cổ Ngạn quát lạnh một tiếng, song quyền liên tiếp đánh ra, mấy chục quyền phong bắn nhanh, nhưng cái nào cũng dừng lại cách tuyết cầu ba thước, tiếp tục bị nhuộm thành màu băng lam rồi vỡ vụn.

- Tuyết cầu này quái dị quá.

Cổ Ngạn ngừng tay, không thăm dò nữa.

Chu Phàm nghĩ một chút, hắn ngồi xổm xuống, vươn tay ra tóm một cái về phía đất tuyết, rắc một tiếng, đá dưới lòng đất tuyết vỡ thành vô số đá vụn.

Chu Phàm nhặt lên ba viên đá vụn, hắn ném ra viên đá thứ nhất, bắn về phía tuyết cầu.

Đá cũng dừng lại khi còn cách ba thước, nhuộm thành màu băng lam, vỡ thành phấn đá.

Chu Phàm không cảm thấy bất ngờ, hắn lại ném ra viên đá thứ hai, viên đá thứ hai không bắn về phía tuyết cầu nữa, mà là cách tuyết cầu ngoài ba thước, ý đồ lướt qua tuyết cầu rơi xuống bên kia Thiên Huyễn Sơn Hác.

Chu Phàm làm như vậy chính là muốn biết tuyết cầu sẽ có phản ứng gì không, nếu không, bọn họ có thể bỏ qua tuyết cầu quái dị này thử nhảy qua.

Nhưng đá vụn sắc bén vừa lướt qua tuyết cầu, trong tuyết cầu lại bắn ra một đạo quang mang băng, đánh cho đá vụn thành bột mịn.

Chu Phàm thấy vậy hơi nhướng mày.

Chu Phàm lại ném ra cục đá thứ ba, cái gì cách tuyết cầu xa hơn, nhưng vẫn bị tuyết cầu phát ra một đạo quang mang màu băng lam đánh nát.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều sắc mặt ngưng trọng nhìn.

Tuyết cầu này không thể công kích, không công kích nó mà muốn lướt qua nó cũng sẽ bị công kích.

- Chúng ta tách ra đi, xem nó sẽ theo ai?

Chu Phàm suy nghĩ một chút nói.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều hơi gật đầu.

Hoàng Bất Giác đứng tại chỗ, Chu Phàm và Cổ Ngạn thì một trái một phải tách ra.

Tuyết cầu bồng bềnh trên không khe núi hơi rung rung, hai bên nó có vô số bông tuyết ngưng tụ, rất nhanh ngưng tụ thành hai tuyết cầu, hai tuyết cầu này tách ra phương hướng một trái một phải, theo Chu Phàm và Cổ Ngạn.

Chu Phàm và Cổ Ngạn bất đắc dĩ quay lại, hai tuyết cầu đó cũng trở lại gần tuyết cầu ở giữa, sau khi tản thành nhiều bông tuyết triệt để biến mất.

Ba người nhìn tuyết cầu này đều trầm mặc.

Tuyết cầu khó giải quyết hơn bọn họ nghĩ.

- Nếu thật sự không được, chúng ta một mực tiêu hao với nó, ta không tin nó sẽ cứ ở lại nơi này không rời đi.

Cổ Ngạn bất đắc dĩ nói.

- Nhưng chúng ta tiêu hao được sao?

Hoàng Bất Giác liếc Chu Phàm một cái.

Chu Phàm đương nhiên không muốn một mực tiêu hao với thứ này, hắn nghĩ một chút rồi nói:

- Các ngươi nói Ôn Hiểu là vượt qua thế nào?

- Cái này cũng khó nói, nói không chừng hắn căn bản không nhảy qua, mà là một mực dọc theo Thiên Huyễn Sơn Hác đi lên, ta nghĩ tuyết cầu này sẽ không một mực theo, chỉ cần đi quá xa, tuyết cầu này sẽ từ bỏ.

Hoàng Bất Giác hơi nhíu mày nói.

- Cũng có khả năng là khi hắn đi qua, tuyết cầu này căn bản không xuất hiện.

Cổ Ngạn lại tiếp tục nói.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...