Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1245: Chương 1245: Tuyết cầu
Chu Phàm nói như vậy, là vì tùy tiện thay đổi lộ tuyến khác, không chỉ lãng phí thời gian, hơn nữa rất có thể sẽ gặp phải nhiều nguy hiểm hơn.
Vả lại một kiêu tử của một Tây Man Trùng Giáo sẽ không bởi vì phía sau người đuổi theo mà thay đổi lộ tuyến, hắn không cho rằng người phía sau có tư cách đuổi kịp hắn!
Nghe phân tích của Chu Phàm, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều cảm thấy có lý, khả năng Ôn Hiểu đổi lộ tuyến lên núi thật sự là quá nhỏ.
Hai người Hoàng Bất Giác đều lộ ra vẻ ngạc nhiên, Cổ Ngạn nói:
- Nói cách khác hắn vẫn đang ở phía trước chúng ta, nói không chừng đã vượt qua được một nửa.
- Khóa này của các ngươi đúng là quá nhiều quái thai.
Hoàng Bất Giác thở dài nói.
- Đúng vậy, quá nhiều quái thai, hiện tại ta chỉ hi vọng mình đừng bị đào thải, ngay cả lớp chữ Giáp cũng không vào được, vậy thì không khỏi quá thảm.
Chu Phàm nói.
Chỉ là sau khi Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn nghe xong những lời này mãi lâu sau vẫn không nói gì, bọn họ tiếp xúc với Chu Phàm nhiều ngày như vậy, theo bọn họ, Chu Phàm mới là quái thai mạnh nhất, rõ ràng cảnh giới còn chưa vào Võ Thế Đoạn, lại có thực lực có thể đánh với quái quyệt cấp Bạch Lệ, cho dù bọn họ cũng không dám nói có thể thắng chắc được Chu Phàm thực lực cường hãn.
- Làm sao vậy?
Chu Phàm thấy Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn không nói gì, không nhịn được hỏi.
- Khiêm tốn là một chuyện tốt, nhưng quá khiêm tốn cũng không hay.
Hoàng Bất Giác nói.
- Ta kiến nghị ngươi uống nhiều rượu.
Cổ Ngạn cũng vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Hoàng đại nhân nói thì ta còn hiểu, nhưng vì sao Cổ lão sư ngươi lại bảo ta uống nhiều rượu?
Chu Phàm ặc một tiếng nói.
- Bởi vì người uống say đều khá là chân thành.
Cổ Ngạn không nghiêm mặt được nữa, cười nói.
Ba người nói đùa một lúc mới tiếp tục trèo lên trên.
Bọn họ lại đi lên năm mươi trượng, qua một vách đá, mới không thể không lại dừng chân, không phải bọn họ mệt, mà là vắt ngang trước mặt bọn họ là khe rãnh vĩnh viễn không nhìn thấy đáy đó.
Thiên Huyễn Sơn Hác.
- Không ngờ nhanh như vậy đã lại gặp Thiên Huyễn Sơn Hác rồi.
Cổ Ngạn thở dài nói.
Lần này Thiên Huyễn Sơn Hác thậm chí không đến hai trượng, độ rộng chắc khoảng một trượng chín, nhưng nguy hiểm của Thiên Huyễn Sơn Hác chưa bao giờ là dùng độ rộng để quyết định, sự nguy hiểm của nó trước giờ đều khó có thể dự đoán.
Sắc mặt Chu Phàm và Hoàng Bất Giác cũng ngưng trọng.
Ngày hôm qua vượt qua Thiên Huyễn Sơn Hác gặp phải đàn quái quyệt Ngân Đẩu khiến Chu Phàm nhớ tới vẫn cảm thấy sợ.
Nhưng muốn tiếp tục đi lên trên, nhất định phải nhảy sang bên kia, cho nên nếu bọn họ không lui về phía sau, vậy không có bất kỳ lựa chọn nào.
- Vẫn quy củ cũ, ta nhảy trước.
Cổ Ngạn nói:
- Chúng ta không thể mỗi lần đều xui xẻo như vậy, phía dưới đều có một đàn quái quyệt Ngân Đẩu đang chờ chúng ta.
- Cổ lão sư, ngươi đừng nói như vậy.
Khóe miệng Chu Phàm giật giật nói.
- Vì sao?
Cổ Ngạn hơi ngẩn ra hỏi.
- Bởi vì có đôi khi càng nói cái gì không đến thì nó lại càng đến.
Chu Phàm nói.
- Lời này của ngươi nói rất khó hiểu.
Cổ Ngạn không hiểu ý hắn.
- Cái này thì ta có thể lý giải.
Sắc mặt Hoàng Bất Giác quái dị liếc Chu Phàm một cái:
- Ta từng đọc một số cố sự thoại bản, nam chủ trong cố sự thường nói năm sau sẽ mang gì đó về cho nữ chủ, bình thường mà nói, nam chủ là không về được.
- Nhưng trong hiện thực trừ khi là quá xui xẻo, chắc sẽ không như vậy chứ.
Khi ba người đang nói chuyện, đã tới bên rìa Thiên Huyễn Sơn Hác.
Ba người ném mấy đạo phù lục kiểm tra xuống Thiên Huyễn Sơn Hác, sau khi loại trừ một số nguy hiểm có khả năng tồn tại, Cổ Ngạn định nhảy qua bên kia.
- Đợi đã.
Chu Phàm và Hoàng Bất Giác vươn tay cản Cổ Ngạn lại.
Cổ Ngạn đúng lúc vận chuyển chân khí, tản chân khí đang tụ ở hai chân đi, mắt hắn nghiêm lại, hắn cũng nhìn thấy.
- Ở trung tâm của Thiên Huyễn Sơn Hác, bông tuyết đang bay xuống đột nhiên yên lặng.
Gió vốn đang thổi vù vù không thể tiến vào nội bộ khe núi nữa, bông tuyết bay bồng bềnh trên khe rãnh.
Ba người Chu Phàm vg lui về phía sau mấy bước.
Lúc này bông tuyết lại động, cấp tốc hội tụ về một điểm, ngưng tụ thành một tuyết cầu bán kính ba thước.
Tuyết cầu ngưng thực, cứ vậy lẳng lặng bồng bềnh trong Thiên Huyễn Sơn Hác.
- Đây là gì thế?
Chu Phàm lên tiếng hỏi.
- Không biết, nhìn thì không giống quái quyệt, có thể là tuyết cầu quái quyệt nào đó trốn trong chỗ tối ngưng tụ thành.
Hoàng Bất Giác vừa nói vừa nhìn quét xung quanh, tầm mắt của hắn phần lớn là dừng ở đáy khe đen xì.
Cổ Ngạn khẽ lắc đầu, hắn cũng không nhận ra lai lịch của tuyết cầu.
Nhưng tuyết cầu ở đây, bọn họ khẳng định không dám tùy ý nhảy qua Thiên Huyễn Sơn Hác.
- Chúng ta đổi chỗ khác.
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.
Đã không biết tuyết cầu là vật gì, vậy chỉ có thể tránh nó.