Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1244: Chương 1244: Suy đoán đối với xương cốt (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm chậm rãi nói:

- Hai người đó có năng lực giết chết Thiên Âm Huyết Phong, nhưng chỉ rời đi, là vì làm như vậy người chết cũng không thể sống lại, cho dù bọn họ giết được Thiên Âm Huyết Phong cũng không bù đắp được gì, còn không bằng để Thiên Âm Huyết Phong lại.

- Lợi ích của để Thiên Âm Huyết Phong lại là ở chỗ, quái quyệt này chỉ cần dừng ở đây, có thể giúp bọn họ ngăn cản tiểu đội thí sinh đi theo phía sau bọn họ, ví dụ như chúng ta.

Hoàng Bất Giác hơi sửng sốt, gật đầu nói:

- Ngươi nói rất có lý, thậm chí khả năng này còn không nhỏ.

- Hai người Sống sót làm như vậy, bọn họ vẫn đang tiếp tục leo lên trên, vậy chứng tỏ một người trong đó nhất định là thí sinh, người đã chết chỉ có thể là một tùy tùng của hắn.

Chu Phàm lại suy nghĩ một chút nói:

- Có thể buông tha cho quái quyệt giết chết tùy tùng của mình, người đó bình tĩnh tới có chút máu lạnh, chúng ta phải cẩn thận một chút mới được.

- Dựa theo cách nói này của ở cho thấy, hai người có bản sự thả quái quyệt cấp Bạch Lệ đã giết chết tùy tùng của mình, thực lực chỉnh thể tương đương với hai võ giả Khí Cương Đoạn, có thực lực như vậy, rất có thể là Ôn Hiểu của Tây Man Trùng Giáo.

Cổ Ngạn nói.

- Nói cách khác có thể giữa chúng ta và Ôn Hiểu không có tiểu đội thí sinh khác tồn tại, bằng không chúng ta cũng sẽ không gặp phải Thiên Âm Huyết Phong này.

Hoàng Bất Giác thuận theo lời Cổ Ngạn mà nói.

- Nếu là Ôn Hiểu, hắn cũng cân nhắc tới sẽ có người lên núi ở sau lưng bọn họ, bằng không sẽ không lưu lại Thiên Âm Huyết Phong.

Chu Phàm mỉm cười nói:

- Cho dù phía trước vẫn chưa biết có nguy hiểm gì đang chờ chúng ta, nhưng chúng ta cuối cùng cũng biết được một tin tức tốt, đó chính là Ôn Hiểu đã mất một tùy tùng rồi.

Bất kể thực lực của tùy tùng này thế nào, nhưng bị quái quyệt giết chết, thực lực của Ôn Hiểu khó tránh khỏi sẽ bị suy yếu.

- Vậy chúng ta có cần đẩy nhanh tốc độ, đuổi theo đào thải bọn họ không?

Cổ Ngạn cười nói với Chu Phàm:

- Ôn Hiểu này chính là một đại kình địch của ngươi.

Đối với cách nói này của Cổ Ngạn, Chu Phàm trầm ngâm một chút, vẫn lắc đầu:

- Không được, ta vẫn muốn để bọn họ dò đường cho chúng ta.

- Hơn nữa nói không chừng sau khi đánh một trận, chúng ta hao tổn quá lớn, vậy cũng không thể đi được quá xa.

Sắc mặt Chu Phàm nghiêm lại, cho dù có thể đánh bại Ôn Hiểu và tùy tùng của hắn, bọn họ cũng có thể bởi vậy mà thực lực suy yếu.

- Nghe lời ngươi.

Cổ Ngạn uống một ngụm rượu, nói.

Về phần Hoàng Bất Giác cũng không đồng ý va chạm với phía trước phía trước.

Ba người lại đổi một vị trí cách xa xương trắng, sau đó tiếp tục leo lên, rời xa xương trắng, là để tránh Ôn Hiểu bày ra cạm bẫy linh trùng ở ven đường, nhưng lộ tuyến của bọn họ cũng không xuất hiện sai lệch quá lớn.

Sau khi giết chết Thiên Âm Huyết Phong, một đường ngược lại rất thuận lợi, bọn họ vào lúc buổi chiều, tổng cộng đã leo lên được năm trăm trượng.

Thành tích này so với ngày hôm qua thì kém xa, nguyên nhân xuất hiện loại tình huống này là vì càng đi lên trên, lạnh giá, thiếu dưỡng khí, gió tuyết tràn ngập đều sẽ kéo dài, khảo nghiệm đối với bọn họ cũng càng lúc càng lớn.

Lại thêm phải đề phòng quái quyệt tập kích, tất cả những nhân tố này đều làm chậm bước chân của ba người Chu Phàm.

Ba người ngồi nghỉ ngơi một lúc, khôi phục thể lực đã tiêu hao kịch liệt, cho dù là võ giả đã qua Thể Lực Đoạn, cũng có chút không chống đỡ được, ở giữa sườn núi của Thiên Huyễn Tuyết Sơn, bất kỳ động tác nào của bọn họ cũng gian nan hơn ở nơi khác cả chục lần, thể lực cũng đang không ngừng xói mòn.

Cho dù trên núi tuyết không có nguy hiểm khác như quái quyệt, chỉ là hoàn cảnh ác liệt như vậy, nếu không phải võ giả Thể Lực Đoạn trở lên, căn bản không thể trèo lên được tới sườn núi của Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

- Ngày hôm qua chúng ta đi chín trăm trượng, cộng thêm năm trăm trượng hiện tại, đã là một ngàn bốn trăm trượng, thêm một trăm trượng nữa là ngang với độ cao Trọng viện trưởng leo lên.

Hoàng Bất Giác bình ổn hô hấp của mình một chút, mở miệng nói.

- Ta nghĩ chỉ với độ cao này, cũng chỉ có rất ít thí sinh có thể đạt tới.

Cổ Ngạn cũng có chút mỏi mệt nói.

- Trọng viện trưởng nói mình đi đến độ cao này, nhưng hắn không nói bản thân cũng chỉ có thể đi đến độ cao này.

Chu Phàm lắc đầu nói:

- Hơn nữa chúng ta vẫn chưa nhìn thấy một tiểu đội thí sinh nào.

Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều biết Chu Phàm là đang nói Ôn Hiểu.

- Liệu có phải hắn lén lút thay đổi lộ tuyến, cho nên chúng ta mới không gặp phải hắn không?

Cổ Ngạn lại nói ra một khả năng.

- Điều đó là không thể.

Chu Phàm không chút do dự nói:

- Ta không quen biết hắn, cũng không hiểu gì về hắn, nhưng ta nghĩ hắn không có lý do gì lại thay đổi lộ tuyến.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...