Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1243: Chương 1243: Suy đoán đối với xương cốt
- Tới hay lắm.
Hoàng Bất Giác hừ lạnh một tiếng, quạt xếp trong tay hắn rung rung, được rót vào chân khí khủng bố, gập lại rồi phẩy ra.
Xoẹt.
Một đạo cương nhận màu trắng hình liêm đao to lớn bổ dọc xuống.
Va chạm mãnh liệt với Thiên Âm Huyết Phong, ầm một tiếng, liêm đao cương nhận nứt vỡ từng tấc.
Nhưng Thiên Âm Huyết Phong cũng vì thế mà đình trệ một thoáng.
Thân ảnh của Chu Phàm lại hiện lên phía sau Thiên Âm Huyết Phong, đao gỉ trong tay nhanh như một đạo lưu quang rực rỡ, chém Thiên Âm Huyết Phong thành hai nửa.
Không Âm Quỷ Lôi, Viêm Dương, Thanh Hắc Quỷ Khí Trên đao gỉ tỏa ra, xé rách Thiên Âm Huyết Phong, vô số máu từ trong huyết phong phun ra, nhuộm đỏ đá núi.
Huyết phong tách thành hai nửa vẫn đang thử khép lại.
Nhưng sao Chu Phàm lại cho nó được toại nguyện, đao gỉ trong tay lại vung chém mấy chục đao, bổ cho Thiên Âm Huyết Phong tan tành.
Thiên Âm Huyết Phong rất nhanh liền phát ra tiếng vù vù, hóa thành vô số huyết thủy rơi xuống đất, triệt để chết đi.
Thần sắc của Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác đều thả lỏng, hai người bọn họ cộng thêm Chu Phàm, giết quái quyệt cấp Bạch Lệ cũng không tính là gian nan.
Ba người lại đến gần, Cổ Ngạn bất đắc dĩ nói:
- Máu của Thiên Âm Huyết Phong là tài liệu sản xuất linh tửu hiếm có, nhưng hiện tại đã rải xuống đất, đúng là đáng tiếc.
- Cái này thì ta không biết, nếu không ta lưu thủ một chút, lấy bình ra cho Cổ lão sư đựng.
Chu Phàm hơi sửng sốt nói.
- Khi ấy cũng không quản được nhiều như vậy.
Hoàng Bất Giác phe phẩy quạt xếp cười nói.
Ba người nói chuyện vài câu, lại nhìn về phía xương trắng, thân phận của xương trắng vẫn hoàn toàn không rõ, hai vị đồng bạn của hắn đâu?
Hay là hắn vốn chỉ có đơn độc một mình?
Ba người Chu Phàm đến gần xương trắng quan sát, chỉ có thể phân biệt ra đây là một nam tử trưởng thành, xung quanh xương trắng không có thứ gì phân tán để có thể phân biệt thân phận.
Điều này khiến ba người Chu Phàm có chút kinh ngạc, Thiên Âm Huyết Phong chỉ cắn nuốt huyết nhục ngoài xương cốt, nhưng tuyệt đối sẽ không thể ngay cả những ngoại vật như quần áo cũng cắn nuốt được.
- Có thể là bị gió thổi đi rồi.
Cổ Ngạn suy đoán, hắn là nói quần áo của khối xương trắng này.
Thiên Huyễn Tuyết Sơn thời tiết khó lường, nếu có gió lớn hơn một chút, người cũng có thể bị thổi bay, càng đừng nói là những thứ như quần áo.
- Suy đoán này là không thể.
Chu Phàm lắc đầu nói.
- Ồ, vì sao?
Cổ Ngạn tò mò hỏi.
- Bởi vì sau khi lên núi, ta một mực nhớ kỹ mỗi một trận gió tuyết, phương hướng chúng thổi, đêm qua các ngươi nói không có gió tuyết, cho nên ta chắc không quên một trận gió to nào, nơi này một mực ở vị trí cản gió, những thứ nhẹ như quấn áo rách sẽ bị thổi đi.
- Nhưng một số vật phẩm khá là nặng trên người hắn hoặc là binh khí của hắn, thì không thể bị thổi đi được.
Chu Phàm nói ra phán đoán của mình.
- Suy đoán này của ngươi có lỗ hổng.
Hoàng Bất Giác cười, phản bác:
- Chẳng lẽ ngươi quên, nếu Thiên Huyễn Tuyết Sơn ở cách quá xa, thời tiết của mỗi một khu vực có lẽ đều khác nhau, sao ngươi có thể biết nơi này có bão tuyết nổi lên hay không?
Chu Phàm hơi ngẩn ra, hắn bật cười nói:
- Hoàng đại nhân đúng là nhắc nhở ta, ta đã bỏ qua điểm này.
Nơi này chính là Thiên Huyễn Tuyết Sơn, không phải nơi bình thường, ngay cả thời tiết cũng dị thường hơn nơi khác.
- Nhưng vẫn có chỗ nói không thông, đồng bạn của hắn đâu?
Chu Phàm hơi nhướng mày hỏi:
- Nếu chết rồi, vậy xương cốt chắc ở ngay gần.
- Chúng ta tách ra tìm một chút.
Hoàng Bất Giác suy nghĩ một chút rồi nói.
Dẫu sao xác suất không có đồng bạn là quá nhỏ, trong lòng ba người Chu Phàm đều hiểu rõ, xác nhận sự thực này, đối với bọn họ muốn tiếp tục trèo lên mà nói là rất quan trọng, cho nên thà lãng phí một chút thời gian.
Ba người phân tán tìm một chút, rất nhanh lại trở về trong thời gian ước định, nhưng bọn họ vẫn không thu hoạch được gì.
Bọn họ không phát hiện ra thi cốt nhân loại nào, thậm chí quan sát địa hình rất kỹ, xem có thi cốt ngã xuống đất bị vùi lấp hay không.
Nhưng rất đáng tiếc là vẫn không phát hiện.
Hoàng Bất Giác nhìn xương trắng nhíu mày nói:
- Loại trừ khả năng rất nhỏ có quái quyệt thích ăn xương cốt, xem ra hắn không có đồng bạn.
- Vì sao không phải là đồng bạn của hắn rời khỏi rồi?
Cổ Ngạn có chút khó hiểu hỏi.
- Điều đó là không thể, nếu đồng bạn của hắn rời khỏi, vì sao không giết Thiên Âm Huyết Phong báo thù cho hắn? Nếu không có thực lực như vậy, với tốc độ của Thiên Âm Huyết Phong, bọn họ cũng rất khó thoát được, cho nên ta nghiêng về hắn không có đồng bạn hơn.
Hoàng Bất Giác nói ra kiến giải của mình.
Chu Phàm nhướng mày nói:
- Hoàng đại nhân, ta cảm thấy ngươi nói không đúng.
- Không đúng ở chỗ nào?
Hoàng Bất Giác có chút kinh ngạc nói.
- Khả năng hắn có đồng bạn cũng tồn tại.