Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1242: Chương 1242: Quái phong

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác chỉ có thể bảo Chu Phàm cẩn thận một chút, nhưng ở trong mộng thì biết cẩn thận thế nào?

Khi Chu Phàm tiến vào tuyết đỏ, thậm chí không ý thức được đó là một giấc mộng.

Hai người Cổ Ngạn đều bất lực, mộng cảnh quá quỷ dị, không phải võ giả trình độ như bọn họ có thể ảnh hưởng, cho dù là tu sĩ Đạo cảnh trong truyền thuyết cũng không dám nói có biện pháp.

Ba người không nhắc tới đề tài nặng nề này nữa, chỉ cần không chết là tốt rồi.

Ba người ăn một chút lương khô, nghênh đón ánh sáng mặt trời mới lên, bắt đầu trèo lên trên.

Cho dù có ánh sáng mặt trời chiếu xuống núi tuyết, nhiệt độ của núi tuyết vẫn rất thấp, hơn nữa ở khu vực Thiên Huyễn Tuyết Sơn, đa số thời gian đều là trời u ám, ánh sáng mặt trời rất nhanh sẽ bị mây đen dày đặc che khuất.

Trong quá trình tiến về phía trước, Chu Phàm lại hỏi Hoàng Bất Giác về sau hắn có lại tiến vào cùng một giấc mơ không, người trong giấc mơ đó còn bóp cổ hắn không?

- Không, cho tới trước khi gác đêm ta cũng không nằm mơ nữa.

Hoàng Bất Giác lắc đầu nói.

- Cổ đại sư có gặp ác mộng không?

Chu Phàm lại nhìn về phía Cổ Ngạn hỏi.

Cổ Ngạn ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói:

- Ta không mơ một giấc nào.

Chu Phàm cười khổ, nghe thì tình huống của hắn là nghiêm trọng nhất.

Không biết vì sao, Chu Phàm luôn có dự cảm, tối nay hắn vẫn có thể lại tiến vào trong ác mộng đó.

Ba người vừa nói chuyện, vừa đề phòng lưu ý biến hóa xung quanh, sau khi một con quái quyệt tập kích bị bọn họ thoải mái thu thập, bọn họ trèo lên được một trăm trượng.

Chu Phàm quay đầu nhìn sau lưng, thú đen sáu chân vẫn kéo xe trượt tuyết đen đi theo phía sau bọn họ.

Quỷ Táng Quan không có ý rời đi, chứng tỏ nguy hiểm vẫn chưa giải trừ, lần thi việt dã này đúng là khó giải quyết, Chu Phàm lại thở dài.

Sau khi Ba người Chu Phàm trèo lên được một trăm trượng, thời tiết hay thay đổi của Thiên Huyễn Tuyết Sơn cũng bắt đầu biến thành ác liệt.

Gió lạnh thấu xương, bông tuyết càn quét, khiến cho bước chân leo lên của ba người Chu Phàm biến thành chậm lại.

Nếu tiếp tục ác liệt, vậy bọn họ chỉ có thể tìm một nơi tránh trận gió tuyết này.

Nhưng hiện tại vẫn có thể miễn cưỡng thấy rõ đường, bọn họ lựa chọn tiếp tục đi tới.

Có điều rất nhanh bọn họ lại dừng chân, sắc mặt biến thành ngưng trọng.

Ở phía trước bọn họ có một khối xương trắng của người, xương trắng mới tinh, chắc là người vừa chết không bao lâu lưu lại.

Hiện tại lúc này đi lên núi tuyết chắc chỉ có thí sinh và tùy tùng thí sinh mang theo, vậy khối xương trắng này có thể là của ai?

Là bọn Ôn Hiểu lưu lại sao?

Bình thường đều là ba người tạo thành một đội, vậy hai người còn lại đi đâu rồi?

Ba người Chu Phàm không biết, tròng mắt của bọn họ chuyển động, đề cao cảnh giác, không ai tùy tiện tiến lên quan sát xương trắng, chỉ có sau khi xác nhận nguy hiểm đã giải trừ, bọn họ mới làm như vậy.

Gió tuyết gió tuyết vù vù, bỗng nhiên có gì đó khác lạ.

- Cẩn thận.

Hoàng Bất Giác trầm giọng nói, hắn cảm thấy máu của mình giống như bị ngưng kết, nơi này quả nhiên có chút không đúng.

Trong gió tuyết bên trái xương trắng bắt đầu có máu ngưng kết, nhuộm đỏ gió tuyết, xoắn lại thành một đoàn huyết phong.

Nhìn thì giống như một đạo lốc xoáy cao bằng người.

Trong nháy mắt lốc xoáy này vừa hình thành, Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn đều quát khẽ một tiếng, đột nhiên một quạt và vung quyền.

Cương nhận màu trắng tuyền và quyền đầu khí cương giống như che trời phủ đất đánh về phía huyết phong.

Chỉ là huyết phong đột nhiên xoay tròn, lập tức nghiền nát cương nhận và cương quyền.

Thân ảnh của Chu Phàm hiện lên trước huyết phong, đao gỉ mang theo chân khí được rót vào quỷ khí xanh đen, lôi hồ đen xì, Viêm Dương Khí bổ nhanh xuống.

Leng keng.

Các loại lực lượng trên đao gỉ bị huyết phong xoắn ốc ngăn cản, căn bản không thể bổ vào trong huyết phong.

Chu Phàm chỉ có thể thuận thế na di, rời ra ngoài một trượng.

Địa thế nơi này có chút dốc đứng, ba người đều đứng nghiêng, nhìn huyết phong đó.

- Là Thiên Âm Huyết Phong cấp Bạch Lệ.

Cổ Ngạn trầm giọng nói.

Ngày hôm qua bọn họ vừa giết Hắc Diễm Khô cấp Bạch Lệ, không ngờ hôm nay lại gặp phải một con cấp Bạch Lệ nữa.

Chu Phàm và Hoàng Bất Giác cũng nghe nói tới Thiên Âm Huyết Phong, loại quái quyệt này có chút cường đại, chỉ cần nó vẫn đang xoay tròn, sẽ rất khó công kích nào có thể phá được phòng ngự của nó.

Cho dù là Khí Cương Đoạn cũng rất khó phá được phòng ngự của nó.

Khi nó săn mồi, giống như một cơn gió thổi quét qua, có thể quét sạch tất cả huyết nhục trên người đồ ăn, không lưu lại một chút nào, huyết nhục trên người khô lâu mà bọn họ nhìn thấy có lẽ chính là bị Thiên Âm Huyết Phong cắn nuốt rồi.

Khi ba người Chu Phàm nhớ lại sự lợi hại của Thiên Âm Huyết Phong, Thiên Âm Huyết Phong cũng không dừng lại, nó lại xoay tròn, bông tuyết đầy trời không nó làm trung tâm tỏa ra tứ tán, nó cuốn về phía Hoàng Bất Giác.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...