Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1241: Chương 1241: Sơn trang trong rừng cây (2)
- Nếu không muốn chơi, vậy vào bên trong đi.
Trên mặt tiểu nam hài áo đỏ lộ ra vẻ sắc lạnh, sau đó không nhìn Chu Phàm nữa, mà là một mình bắt đầu đắp người tuyết.
Chu Phàm đi lên trước, phía trước hắn lại là một bức tường, trên tường có cửa màu đỏ.
Thế giới này dường như chỉ có màu đỏ.
Hắn đẩy cánh cửa đi vào.
Vẫn là tuyết màu đỏ, nhưng không gian so với vừa rồi thì rộng lớn hơn rất nhiều, trên mặt đất là tiểu nam hài áo đỏ đang đứng, diện mạo của bọn họ giống hệt nhau, chỉ độc có chiều cao là khác nhau.
Trong tay ba tiểu nam hài áo đỏ cầm tuyết cầu màu đỏ, tiểu nam hài cao nhất hờ hững hỏi:
- Muốn đánh trận tuyết không?
Chu Phàm trầm mặc không nói.
- Nếu không chơi, vậy đi vào bên trong đi.
Tiểu nam hài đó thấp nhất nói.
Chu Phàm tiếp tục tiến về phía trước, trên mặt đất tuyết ba tiểu nam hài lại vui đùa, bọn họ ném tuyết cầu vào người đối phương, tuyết cầu đỏ rực tản ra thành vô số tuyết mịn, như hoa máu đang nở.
Chu Phàm không nhìn nữa, mà là lại gặp một bức tường màu đỏ, hắn đẩy cửa trên tường, đi vào, cửa tự động đóng lại.
Vẫn là tuyết, nhưng trên mặt đất tuyết là mười một tiểu nam hài áo đỏ diện mạo giống nhau, sự khác nhau của bọn họ vẫn chỉ có chiều cao có khác biệt rất nhỏ.
- Có muốn chơi đầu gỗ một hai ba không?
Mười một tiểu nam hài áo đỏ đồng thanh hỏi.
Chu Phàm không trả lời, hắn lập tức nói với bản thân mình là đừng chơi, trò chơi gì cũng đừng chơi.
- Không chơi vậy đi vào bên trong đi.
Mười một tiểu nam hài áo đỏ lại đồng thanh lạnh lùng nói.
Sau đó bọn họ tự động tách ra, mỗi người đưa lưng về phía người khác, người còn lại thì đi tới đất tuyết vẽ ra một giới tuyến, tiểu nam hài quay lưng lại thì trong miệng đọc một hai ba đầu gỗ, mười tiểu nam hài khác chạy đi, đợi tiểu nam hài xoay lưng lại quay đầu nhìn, bọn họ liền bảo trì yên lặng.
Nhìn qua thì chính là một trò chơi rất bình thường.
Chu Phàm không nhìn nữa, tiếp tục tiến về phía trước, hắn lại đi tới trước một bức tường màu đỏ, đẩy cửa đi vào.
Lần này hắn đi vào trong một căn phòng, phòng từ gỗ màu đỏ dựng thành, chỉ có một tiểu nam hài áo đỏ ở đây, hắn nhìn Chu Phàm mở miệng hỏi:
- Ngươi có muốn chơi oẳn tù tì không?
Chu Phàm vẫn lắc đầu.
Tiểu nam hài áo đỏ nói:
- Vậy mời ngươi rời khỏi.
Chu Phàm gật đầu, đi qua trước người tiểu nam hài áo đỏ, hắn đi đến trước một cánh cửa khác trong phòng.
Mà tiểu nam hài áo đỏ thì cúi đầu chơi oẳn tù tì tay trái với tay phải, không nhìn Chu Phàm nữa.
Chu Phàm đẩy cửa ra đi vào, hắn phát hiện mình vẫn ở trong một căn phòng.
Trong phòng chỉ có một tiểu nam hài áo đỏ, hắn tay cầm bút vẽ, đang đứng trước vải vẽ vẽ tranh, chỉ là hắn vẽ mơ hồ không rõ, Chu Phàm cũng không nhìn rõ hắn vẽ gì.
- Có muốn cùng vẽ với ta không?
Tiểu nam hài không quay đầu lại hỏi.
Chu Phàm vẫn không trả lời.
- Xem ra ngươi cái gì cũng không thích chơi rồi.
Tiểu nam hài thở dài một tiếng nói.
Theo tiếng thở dài này, Chu Phàm cảm thấy toàn thân giống như bốc cháy, thân thể hắn bắt đầu nóng chảy, từng giọt huyết nhục rơi xuống đất, đau đến khiến hắn phát ra tiếng hét thê lương.
…
Chu Phàm đầu đầy mồ hôi cả kinh ngồi dậy, mắt hắn nhìn thấy Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác.
Hắn hoảng sợ phát hiện, trời không biết từ lúc nào đã sáng, hắn ngủ một giấc không ngờ trời đã sáng.
Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác thấy Chu Phàm tỉnh lại đều thở phào.
- Tối hôm qua sau khi ngươi ngủ nửa canh giờ, ta lay tỉnh Hoàng Thập Di, nhưng không thể lay tỉnh ngươi, về sau hai người chúng ta một mực thử lay tỉnh ngươi, nhưng đều vô dụng.
Sắc mặt Cổ Ngạn ngưng trọng nói.
- Sau đó thì không có biện pháp, ta chỉ có thể để Cổ đại sư đi ngủ, ta thì trông chừng hai người các ngươi, nhất là một mực lưu ý tình huống của ngươi, nhưng khí tức của ngươi đều đều, ta cũng chỉ có thể nhìn, cho tới khi trời sáng, ngươi mới tỉnh lại…
Hoàng Bất Giác nói tiếp.
Chu Phàm nghe xong, mới biết mình về sau một mực ngủ say không tỉnh, hắn vẫn nhớ rõ giấc mộng đó, lời nói của tiểu nam hài áo đỏ trong mộng cùng với từng trò chơi mà người trong sơn trang mời hắn chơi.
Khiến cho hắn để ý là những lời tiểu nam hài lần đầu gặp nói với hắn.
Lâu ngày không gặp? Hoan nghênh trở về?
Tiểu nam hài dường như quen biết hắn?
Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác đều rất hiếu kỳ Chu Phàm rốt cuộc gặp phải gì, vì sao lại ngủ say không tỉnh?
Chu Phàm trầm mặc một chút, kể lại một lần chuyện của thế giới màu đỏ mà hắn trở lại.
Có điều hắn không nói câu lâu ngày không gặp mà tiểu nam hài nói, giấc mộng này rất không đơn giản, nhìn thì giống như là một thế giới chân thực.
Sau khi Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác nghe xong, cũng không biết nên đánh giá giấc mộng của Chu Phàm như thế nào.
Giấc mơ ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn đúng là hoang đường quái dị nguy hiểm.